Chương 419

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 419

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chó con còn nhỏ mỗi ngày dây dưa kề sát, ở bữa tiệc bị đưa đi gặp gia trưởng, hiện trường gặp lại ba của đứa trẻ (phần 1)
Ngày hôm sau, quả nhiên Ngũ Hi Thần mang về một đống đồ, không chỉ đơn giản là chuẩn bị một ít thứ cho đứa bé mà còn có rất nhiều những thứ khác, một ít quà vặt và quần áo mà Tô Mộc có thể mặc, thậm chí ngay cả rất nhiều đồ nội thất trong nhà hoặc đồ trưng bày đều được bố trí lại một chút.
Trong khi mặt vật chất tỉ mỉ hết sức có thể, Ngũ Hi Thần cũng càng thêm dính người, tựa như trong lòng hắn tồn tại một kẻ thù vô danh trong tưởng tượng, ngoài miệng không chịu mở miệng hỏi nhưng đồng thời cũng muốn xao động làm phai nhạt sự tồn tại của người kia trong lòng Tô Mộc hoặc thậm chí là xóa sạch đi, sau đó khắc sâu chính mình vào trong lòng Tô Mộc từng chút từng chút một, mỗi ngày xuất hiện hoặc là đi làm, hoặc là nghĩ cách để kéo Tô Mộc lên giường ngủ.
Đứa bé có sữa bột, dần dần cũng có sức hơn.
Ban đầu Tô Mộc còn đặt con ở trong phòng để có thể chăm sóc bất cứ lúc nào, nhưng cũng không biết rốt cuộc có phải đứa bé nghe hiểu hay không, tóm lại mỗi khi hai người cút lên giường thì đứa bé liền khóc không ngừng, những lần đó Tô Mộc đều xấu hổ, không chịu tiếp tục, Ngũ Hi Thần phiền muốn chết, cảm thấy đứa nhỏ này chắc chắc có vài phần cố ý, dứt khoác vứt con sang phòng bên cạnh.
Tô Mộc chỉ có thể mỗi lần làm xong mới đi pha sữa bột được, toàn thân như nhũn ra đút hết sữa dỗ con ngủ, sau đó mới trở về ngủ.
Mỗi lần như vậy, Ngũ Hi Thần liền khoanh tay đứng trước cửa nhìn, biểu cảm trên mặt thối thối, dáng vẻ không nên chọc vào, trong ánh mắt cũng có chút kỳ quái.
Khiến Tô Mộc mỗi một lần đều hoài nghi Ngũ Hi Thần cũng muốn cướp sữa của đứa trẻ…
Dẫu sao mặc dù Ngũ Hi Thần mới là người chăm sóc cho người khác trong thường ngày, nhưng đôi lúc lại biểu hiện vô cùng trẻ con, người lớn so đo với trẻ nhỏ, khiến đầu óc Tô Mộc choáng váng, giống như cảm thấy mình đang chăm sóc hai đứa trẻ, có điều cũng chính vì nguyên nhân này mà Tô Mộc đối với Ngũ Hi Thần có một cảm giác bao dung vô hình, hai người sống chung cũng không tệ lắm.
Cuộc sống bình lặng cứ như vậy mà trôi qua, cho đến một buổi tối nọ, Ngũ Hi Thần lại mặc quần áo dính đầy chất lỏng kỳ lạ tiến vào trong, rõ ràng là mới vừa hoàn thành nhiệm vụ.
Biểu cảm trên mặt cũng có hơi kỳ quái, sau khi ăn xong liền kéo Tô Mộc lên giường, cảm xúc mãnh liệt bạo ngược tích tụ trong cơ thể sau khi được thỏa mãn dục vọng mới tiêu tan, Ngũ Hi Thần lúc nói chuyện cũng sẽ không nóng nảy: ”Ngày mai có một bữa tiệc trong trụ sở, anh đi với tôi đi.”
Tô Mộc sửng sốt một chút, vừa mới định nói gì đó thì Ngũ Hi Thần lại một lần nữa hôn môi, bởi vì mỗi ngày đều phải chăm sóc con nên trên người Tô Mộc cũng mang theo mùi sữa thơm nhàn nhạt, khiến Ngũ Hi Thần giống như một con chó nhỏ ngửi tới ngửi lui trên người cậu.
Trong cơ thể thiếu niên giống như có một nguồn năng lượng vô tận, chỉ hận mỗi giây mỗi phút đều muốn quấn bên cạnh cậu, Tô Mộc mỗi lần đều bị đè ra làm đến nỗi như muốn chết trên bụng Ngũ Hi Thần, eo mỏi chân mềm, đầu óc mơ mơ màng màng, choáng váng đến mức không có cơ hội hỏi.
Đến khi tỉnh dậy thì đã là ngày hôm sau, Ngũ Hi Thần đã ra ngoài, Tô Mộc đếm lại ngày tháng một chút, hẳn là hai ngày nữa cậu và Ngũ Nhan Tịch chạm mặt mới đúng, nói không chừng đến bữa tiệc chính là để thúc đẩy tình tiết nhỏ này…
Tô Mộc vừa rửa bình sữa để pha sữa bột cho con, vừa nghĩ như vậy.

Quyển 4 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận