Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bữa Cơm Gượng Gạo và Lời Nói Dối Vụng Về

Không khí nhất thời trở nên im lặng. Cho đến khi Mục Phách gắp cho Gia Ngộ một miếng thịt cá.

“Gia Ngộ không thích ăn loại cá này đâu, cô ấy chê nhiều xương.” Thẩm Hành lên tiếng.

Động tác của Mục Phách dừng lại, anh nhìn về phía Gia Ngộ.

“Em thích ăn mà.” Gia Ngộ kéo cánh tay Mục Phách đang lơ lửng giữa không trung xuống, miếng thịt cá yên vị nằm trong bát cô, “Tôi ở Trấn Nam Thủy thường xuyên ăn cá, nhiều xương hay ít xương sớm đã không còn là vấn đề nữa rồi.”

Trấn Nam Thủy chính là điểm yếu của Thẩm Hành, chỉ cần nhắc đến nơi này là hắn liền không thể nào phản bác lại được. Lần này cũng không ngoại lệ. Hắn ngượng ngùng nói: “Không ngờ cậu chỉ ở Trấn Nam Thủy có một năm mà thay đổi nhiều thói quen như vậy.”

“Trấn Nam Thủy thay đổi tôi đâu chỉ có mỗi cái đó? Tôi không ăn được cay nữa còn không phải bởi vì…” Gia Ngộ đột nhiên liếc mắt nhìn Văn Trọng, giọng nói chợt im bặt. Cô phản ứng lại, Trấn Nam Thủy sao lại không phải là chủ đề cấm kỵ trước mặt Văn Trọng chứ? Gia Ngộ không phải không biết, ba cô đến bây giờ vẫn luôn cảm thấy có lỗi vì đã ném cô ở Trấn Nam Thủy, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, còn ngày ngày lo sợ không biết ba mình có bị đi tù hay không…

“Không ăn được cay, sau đó thì sao?” Thẩm Hành hỏi tiếp.

Gia Ngộ hòa hoãn biểu cảm, tức giận sửa lại lời nói: “Tôi không ăn được cay là bởi vì ở Trấn Nam Thủy đồ ăn khẩu vị thanh đạm hơn, tôi ăn quen rồi, dù sao ăn mặn quá cũng không tốt cho sức khỏe.”

“Vậy trước đó cậu còn nói…”

“Thẩm Hành.” Gia Ngộ nhìn hắn, “Đồ ăn không hợp khẩu vị cậu hay sao mà cậu nói nhiều thế?”

“Này, sao con lại nói chuyện với Thẩm Hành như vậy?” Văn Trọng cuối cùng cũng lên tiếng.

Không đợi Gia Ngộ ngoan cố cãi lại, Thẩm Hành liền thuận theo lời cô mà nói: “Gia Ngộ vẫn luôn nói chuyện với cháu như vậy mà chú, cô ấy mà dịu dàng có khi cháu còn không quen ấy chứ.”

“Ai cần cậu nhiều lời…” Gia Ngộ tức giận nói xong, chợt phát hiện Mục Phách không biết từ lúc nào đã buông đũa xuống. Cô nheo mắt lại, bàn tay phải ở dưới gầm bàn nắm lấy tay Mục Phách, nói: “Em muốn ăn thịt kho tàu.”

Trước mặt Gia Ngộ chính là đĩa thịt kho tàu, nhưng cô muốn Mục Phách gắp cho mình. Mục Phách không hỏi gì thêm, dùng đũa chung gắp cho cô một miếng: “Còn muốn ăn gì nữa không em?”

Ăn xong miếng thịt đó, Gia Ngộ lắc đầu: “Em hơi no rồi, anh ăn nữa đi.”

Mục Phách không trả lời, chỉ nói: “Để anh đỡ em lên lầu nghỉ ngơi nhé?”

Gia Ngộ cười, quay đầu đối mặt với hai người còn lại nói: “Thông cảm cho bà bầu một chút nhé, hai người cứ từ từ ăn, bọn con xin phép không tiếp được.”

Thẩm Hành sắc mặt trầm xuống nhìn hai người dựa sát vào nhau đi lên lầu, không biết đang suy nghĩ gì. Hắn cúi đầu tiếp tục ăn, lúc ngẩng mặt lên đã khôi phục lại thái độ bình thường.

Văn Trọng quan sát tất cả trong im lặng, trong lòng thầm cảm thán. Trước kia ông từng xem Thẩm Hành như con rể tương lai của mình, nhưng thế sự khó lường, ai cũng không nói trước được điều gì. Ngay từ đầu tưởng là tốt đẹp nhưng chưa chắc đã là kết cục cuối cùng. Ông nếm thử một thìa canh cá, vị rất thanh đạm, tươi ngon. Tay nghề nấu nướng của Mục Phách đúng là không tệ. Hay nói đúng hơn là Mục Phách ở mọi phương diện đều không khiến ông tìm ra được khuyết điểm nào. Cho dù người này chỉ là kẻ Gia Ngộ thuê về làm chồng mà thôi.

Đêm giao thừa, thời tiết quang đãng, tuyết trắng phủ khắp nơi khiến bầu trời đêm như được dát bạc lấp lánh. Mục Phách đứng trước cửa sổ, sắc mặt còn lạnh hơn cả gió đông bên ngoài.

“Tôi đã nói rồi, đừng gọi điện cho tôi nữa.”

Người phụ nữ ở đầu dây bên kia nói năng lộn xộn giải thích điều gì đó, nội dung lan man, chẳng có lấy một trọng điểm. Mục Phách nghe mà thấy phiền lòng, nhưng lại không cúp máy. Anh mở hé cửa sổ, gió lạnh luồn vào, khiến đầu óc đang rối như tơ vò của anh cũng tỉnh táo lại đôi chút.

Hồi lâu sau, anh mới mở miệng: “Nói xong chưa?”

“Sắp xong rồi.”

Đúng lúc đó, tiếng Gia Ngộ gọi vọng vào từ ngoài cửa. Mục Phách như hạ quyết tâm, anh gằn từng chữ: “Đừng đến quấy rầy tôi nữa, chúng ta không còn quan hệ gì cả.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận