Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tôi chỉ mong rằng khi về nhà, cơn giận của nữ hoàng kia sẽ nguôi đi phần nào. Nhưng tôi có linh cảm, mọi chuyện sẽ không hề đơn giản như vậy.

Thư viện trường im phăng phắc, chỉ có tiếng sột soạt của giấy và tiếng gõ phím lách cách khe khẽ. Một không gian lý tưởng cho việc học, nhưng trong đầu tôi lúc này thì như có một cái chợ vỡ. Tôi ngồi đó, bên cạnh Thảo My, cố gắng tập trung vào biểu đồ cung cầu trên trang sách, nhưng tâm trí tôi cứ bay đi đâu mất. Nó bay về phía hành lang, đuổi theo bóng lưng lạnh lùng của An.

“…cho nên khi chi phí sản xuất tăng, đường cung sẽ dịch chuyển sang trái. Cậu hiểu chỗ này chưa?” tôi kết thúc lời giải thích một cách máy móc, thậm chí không chắc mình vừa nói cái gì.

Thảo My chớp chớp đôi mắt to tròn, gật gù. “À, mình hiểu rồi. Cảm ơn cậu nhiều lắm. Cậu giảng dễ hiểu thật đấy.”

“Không có gì,” tôi lẩm bẩm, mắt lại vô thức liếc về phía cửa ra vào thư viện, như thể mong chờ một bóng dáng quen thuộc với mái tóc bạch kim sẽ đột ngột xuất hiện và lôi tôi về.

Một sự im lặng ngắn diễn ra giữa chúng tôi. Tôi có thể cảm nhận được ánh mắt của Thảo My đang nhìn mình.

“Long này,” cô ấy khẽ gọi.

“Hửm?”

“Cậu… có chuyện gì không vui à?” cô ấy hỏi, giọng đầy quan tâm. “Trông cậu có vẻ không tập trung lắm. Có phải vì bạn nữ lúc nãy không?”

Tim tôi giật thót một cái. Bị người ngoài nhìn thấu tâm can thật không dễ chịu chút nào.

“À… không có gì đâu. Chỉ là hơi mệt chút thôi,” tôi nói dối, cố nặn ra một nụ cười.

“Bạn ấy là bạn gái cậu à?” Thảo My hỏi thẳng, đôi mắt trong veo không một chút ý xấu, chỉ đơn thuần là tò mò.

Câu hỏi đó khiến tôi cứng họng. Bạn gái? Tôi và An là cái gì chứ? Bạn cùng phòng? Bạn tình? Sếp và nhân viên chính thức? Tất cả đều đúng, nhưng cũng chẳng có cái nào đủ để định nghĩa mối quan hệ phức tạp của chúng tôi. Nếu tôi nói phải, đó là nói dối. Nếu tôi nói không phải, cảm giác như tôi đang phản bội lại cái nắm tay siết chặt sáng nay, phản bội lại những lời rên rỉ gọi tên tôi, phản bội lại cái “hợp đồng vô thời hạn” chết tiệt đó.

“Bọn mình… là bạn cùng phòng,” cuối cùng tôi cũng trả lời được, một câu trả lời nửa vời và yếu ớt.

“Ồ,” Thảo My gật đầu, có vẻ tin. “Chắc là bạn thân lắm nhỉ. Thấy cậu ấy có vẻ không thích mình lắm.”

Cô gái này cũng nhạy cảm ra phết.

“Chắc cậu ấy chỉ đang mệt thôi,” tôi lại bao biện. “Phần còn lại cậu tự xem được không? Mình có chút việc phải về trước.”

Tôi không thể ngồi đây thêm một giây phút nào nữa. Tôi phải về nhà. Tôi phải đối mặt với cơn bão đó.

“À, được chứ. Cảm ơn cậu nhiều lắm nhé,” Thảo My có chút tiếc nuối nhưng vẫn cười rất tươi. “Để cảm ơn, cuối tuần này mình mời cậu đi uống nước được không?”

“Để sau đi nhé,” tôi từ chối một cách khéo léo, nhanh chóng thu dọn sách vở vào ba lô. “Mình về trước đây. Chào cậu.”

Tôi gần như chạy ra khỏi thư viện, không dám ngoảnh lại nhìn. Tôi mặc kệ những ánh mắt khó hiểu của mấy người xung quanh. Trong đầu tôi bây giờ chỉ có một suy nghĩ duy nhất: An.

Mỗi bước chân về nhà sao mà nó nặng nề thế không biết. Bầu không khí vui vẻ, hạnh phúc của buổi sáng đã tan biến như bong bóng xà phòng. Tôi cứ tua đi tua lại khoảnh khắc An giật tay ra khỏi tay tôi. Cái giật tay đó dứt khoát và lạnh lùng, như một nhát dao cắt đứt sợi dây kết nối ấm áp giữa chúng tôi.

Tại sao cô ấy lại giận đến thế? Tôi tự vặn hỏi chính mình. Chỉ vì tôi nói chuyện với một cô gái khác? Chỉ vì tôi đồng ý giảng bài cho một người bạn? Điều đó thật vô lý. Chúng tôi đâu có giao kèo nào về việc này. Chính cô ấy là người tôn thờ chủ nghĩa bản năng, tự do, không ràng buộc cơ mà?

Hay là… cô ấy đang ghen?

Ý nghĩ đó vừa lóe lên đã khiến tim tôi đập loạn một nhịp. Ghen. Một cảm xúc chỉ dành cho những người thực sự quan tâm đến nhau. Liệu có phải trong lòng cô ấy, tôi không chỉ đơn thuần là một công cụ để giải tỏa, một “nhân viên chính thức” trong một trò chơi tình ái? Liệu có phải cô ấy cũng có những cảm xúc giống như tôi?

Càng nghĩ, tôi càng rối. Nhưng có một điều tôi chắc chắn: tôi không muốn cô ấy giận. Tôi không muốn quay trở lại cái không khí ngột ngạt, xa cách như mấy hôm trước. Tôi đã nếm trải sự thân mật, sự hòa hợp cả về thể xác lẫn tinh thần với cô ấy, và tôi không muốn mất nó.

Đi ngang qua một tiệm trà sữa, tôi bỗng dừng lại. Một ý nghĩ lóe lên. Con gái khi giận thì phải dỗ. Mà muốn dỗ thì phải có vũ khí.

Tôi bước vào quán, gọi một ly trà sữa trân châu đường đen full topping, loại mà tôi đoán một người phải vận động nhiều như cô ấy sẽ thích. Vũ khí tối thượng của mọi cuộc dỗ dành. Hy vọng nó có tác dụng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận