Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh cởi giày cho Diệp Chi, ngẩng đầu lên nhìn vào đôi mắt xinh đẹp đã khôi phục lại thị lực, một cảm giác muốn lưu giữ nảy sinh trong lòng anh.

Diệp Nam Phong đứng dậy, đưa tay lên bắt đầu cởi nút áo của mình.

Hai mắt Diệp Chi vốn đã ửng đỏ, giờ phút này càng giống như một con thỏ bị hoảng sợ, run rẩy rút lui.

“Anh hai, anh….”

Anh cởi quần áo rồi gấp lại, lấy ra một cái túi nhét đồ vào: “Anh đi tắm.”

Diệp Chi ôm hai chân ngồi trên giường, cô chưa tưởng tượng đến chuyện sau này mình sẽ có con nên đối với việc không thể sinh con, cô cũng không quá đau buồn.

Nhưng Hạ Thư Niên bởi vì điều này mà không muốn cô.

Anh còn lừa cô rằng những thứ thuốc đó có vấn đề.

Chờ đến khi Diệp Nam Phong từ phòng tắm đi ra, Diệp Chi vẫn chưa nghĩ ra nên dùng thái độ nào để đối mặt với anh, vì vậy cô đã tránh né ánh mắt anh trai.

Diệp Nam Phong nắm lấy cổ chân cô kéo lại mép giường, Diệp Chi hoảng sợ, theo thói quen mà thuận theo anh, trong lúc nhất thời đã quên phản kháng.

Anh định nói gì đó nhưng cuối cùng chỉ yên lặng xoa bóp cẳng chân cho cô.

Diệp Chi chột dạ chớp chớp mắt: “Anh hai, là vì em quá sốt ruột với bệnh tình của mình nên đã hiểu lầm anh, tưởng thuốc của anh có vấn đề….”

“Hạ Thư Niên không lừa em.” Diệp Nam Phong tách hai chân cô ra, đưa đầu gối của mình chen vào giữa hai chân cô: “Và em cũng không hiểu lầm.”

Trong lòng Diệp Chi run lên: “Cái gì?”

“Em có uống thuốc hay không đều giống nhau, anh hai đúng giờ sẽ tiêm cho em, sau khi tiêm em sẽ không thể nhìn thấy cũng không đi nổi, như vậy em có thể ngoan ngoãn ở nhà. Mà em có thể nhìn thấy là vì anh hai muốn kiểm tra em, cho nên hôm đó đã không tiêm cho em.”

Diệp Chi hy vọng anh trai sẽ thẳng thắn, nhưng lại sợ phải đối mặt với sự thật này.

Nước mắt cô trào ra: “Vì sao?”

“Vì sao?” Diệp Nam Phong hạ tầm mắt xuống môi cô, ngón tay cái đặt trên môi cô chà sát qua lại: “Sinh nhật mười sáu tuổi em uống say, trở về ôm anh hai hôn loạn xạ, còn nói thích anh, muốn cùng anh ở bên nhau cả đời….”

Theo miêu tả của anh, Diệp Chi cũng nhớ lại cảnh tượng ngày hôm đó.

Cô chỉ nhớ mình đã uống rất nhiều, nhưng ký ức sau khi say thì lại không nhớ gì cả.

Khoan đã, có phải anh trai hôm nay muốn cùng cô ngả bài?

Cô đã nghĩ đến kết quả tồi tệ nhất, cùng lắm thì ngả bài thôi, nhưng không ngờ khi thật sự xảy ra thì cô lại không biết phải làm sao.

Trong thâm tâm, cô vẫn cảm thấy hai người sẽ không nói ra, chỉ yên lặng đợi mọi chuyện trôi qua, chờ đến khi cô khỏi bệnh thì bọn họ vẫn là anh em yêu thương nhau.

Diệp Chi đỏ mắt, thấp giọng bào chữa: “Em gái thích anh trai không phải là chuyện bình thường sao? Mối quan hệ huyết thống giữa hai anh em chính là cả đời đều không thể cắt đứt được.”

“Vậy tại sao ngày đó em không từ chối anh hai?” Diệp Nam Phong đè lên người cô, Diệp Chi muốn giãy giụa nhưng hai tay đã bị anh đặt trên đỉnh đầu: “Khôi phục lại cảm giác, hai mắt có thể nhìn thấy, nhưng lại để anh trai tùy ý phát sinh quan hệ với mình. Lúc chúng mình làm tình, Chi Chi còn rất hưng phấn đấy.”

Hóa ra anh ấy đã sớm biết cô có thể cảm nhận được….

Một tay anh giam cầm lấy đôi tay Diệp Chi, tay còn lại vuốt ve quanh cổ cô, khiến cơ thể cô run rẩy không có cách nào trốn thoát được.

Đầu ngón tay vừa di chuyển xuống dưới, cô liền không nhịn được: “Em, em không biết anh đang nói gì, anh hai chỉ đang chữa trị cho em thôi mà, đối với bác sĩ mà nói có lẽ đều là bình thường.”

“Em còn muốn giả vờ? Nếu đã tin tưởng anh như vậy thì em còn kiểm tra những loại thuốc đó làm gì? Sau khi em khỏi bệnh lại phớt lờ anh thì anh phải làm sao đây? Trước kia anh hai mỗi ngày đều phải ôm quần áo mà Chi Chi đã mặc qua thì mới ngủ ngon được. Hiện tại những thứ đó không còn thỏa mãn được anh, em nói xem, anh hai phải làm sao bây giờ?”

Sự hoảng sợ trong mắt Chi Chi dần dần không thể che giấu được.

Bình luận (0)

Để lại bình luận