Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cây roi quất lên không thương tiếc, Dịch Nhữ đau đớn kêu lên thành tiếng, chỉ cần trốn tránh sẽ bị đánh mạnh hơn. Hạ Cảnh Chiêu vô cảm hỏi: “Có phải dâm huyệt của bé cưng rất muốn bị đánh không?”, Dịch Nhữ không dám lộn xộn.

Cuối cùng chờ đến khi kết thúc, khuôn mặt của Dịch Nhữ đã dính đầy nước mắt, nghẹn ngào không ngừng.

Hạ Cảnh Chiêu ôm cô vào lòng và lau nước mắt cho cô.

Anh dịu giọng nói: “Tôi rất thích bé cưng khóc.”

Trong chốc lát, Dịch Nhữ đã nghẹn ngào ngăn tiếng khóc của mình lại, mũi cô phập phồng, cô run rẩy vùi đầu vào vòng tay của Hạ Cảnh Chiêu, hai tay nắm chặt lấy quần áo của anh.

Cô cảm nhận được sự thay đổi của bản thân.

Chiếc giường hoặc vòng tay của Hạ Cảnh Chiêu trở thành nơi an toàn, quỳ dưới đất, cô chỉ là một con thú cưng không được tôn trọng, muốn đánh thì có thể đánh, muốn làm nhục cũng được, Hạ Cảnh Chiêu sẽ vô cảm nhìn xuống cô, sẽ không chạm vào cô, đừng nói đến ôm cô, nhưng chỉ trong vòng tay mà cô từng chống cự, mới có thể cảm nhận được sự an ủi.

Đây là một loại kỷ luật, anh đang dùng cách này để thuần hóa cô.

Hạ Cảnh Chiêu an ủi cô một lát, tắm rửa xong thì đưa cô đi ngủ.

Tối nay, Dịch Nhữ chỉ bị làm một lần, đây là lần đầu tiên cô ở cùng Hạ Cảnh Chiêu mà có thể ngủ sớm như vậy, sáng hôm sau, Hạ Cảnh Chiêu phá lê cho cô mặc quần áo đàng hoàng, nhưng còn đeo thêm thứ gì đó cho cô.

Chiếc đai trinh tiết đã biến mất từ lâu.

Lần này nó trở thành mở khóa bằng vân tay.

Hạ Cảnh Chiêu tháo dây xích chân cho Dịch Nhữ và dẫn cô ra khỏi phòng. Dịch Nhữ đã đi theo anh một thời gian dài, trong quá trình này cô cũng đã biết căn biệt thự này rộng đến mức nào.

Họ đến một căn phòng khác, trong đó chỉ có một bộ bàn ghế, một cửa sổ nhỏ và một chiếc đồng hồ treo tường.

Hạ Cảnh Chiêu ôm cô vào ghế rồi ngồi xuống, răng rắc một tiếng, anh lấy ra một sợi dây xích ngắn hơn và đeo vào vào mắt cá chân cô, còn bên kia thì bị còng vào ghế.

“Thỉnh thoảng sẽ có người mang đồ ăn đến, cởi trói cho em và đưa em đi vệ sinh, em cứ ở đây cho đến khi viết xong luận văn.”

Nói xong, Hạ Cảnh Chiêu cũng rời đi, để lại Dịch Nhữ bị nhốt trong phòng.

Nhưng lực này Dịch Nhữ không thể nghĩ nhiều như vậy, Hạ Cảnh Chiêu vẫn chỉ cho cô một ngày, trong phòng có Internet, mông Dịch Nhữ vẫn còn đau nên cô không dám lơ là chút nào.

Trước hết cứ viết xong luận văn và đảm bảo được tốt nghiệp, rồi từ từ tìm cách trốn thoát sau.

Thời gian trôi qua rất nhanh, Dịch Nhữ phát hiện ra, nếu cô không tập trung trong thời gian dài, quả trứng rung trong cơ thể sẽ chuyển động, thời gian trôi qua, càng đến gần thời hạn mà Hạ Cảnh Chiêu quy định, quả trứng rung cũng duy trì tần suất rung động.

Cùng lúc đó, Hạ Cảnh Chiêu gọi điện thoại đến.

Cô phải nhận nó.

Trong hoàn cảnh như vậy, Dịch Nhữ chỉ có thể chịu đựng sự xấu hổ sau khi cúp điện thoại, dù khó chịu nhưng vẫn phải nghiêm túc quay lại màn hình máy tính, cắn răng hoàn thành luận văn, đồng thời cô cũng đang hoàn thành “nhiệm vụ” do Hạ Cảnh Chiêu giao.

22 giờ đêm hôm đó, cuối cùng Dịch Nhữ cũng gõ xong chữ cuối cùng, sau nhiều lần kiểm tra và cân nhắc, cô nhấc điện thoại gọi cho Hạ Cảnh Chiêu.

Hạ Cảnh Chiêu đưa cô về phòng, mang lên giường.

Luận văn của Dịch Nhữ đang hiện trên màn hình lớn đối diện giường, Dịch Nhữ được tháo đai trinh tiết và lấy quả trứng rung vốn đã nhớp nháp bên trong ra, tuy nhiên, bên trong lại bị cắm một thứ khác còn lớn hơn, chính là dương vật giả, sẵn sàng được chạy.

“Cũng không tệ lắm.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận