Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời Thẩm Quyến. Xuân Vũ bước ra khỏi tòa nhà văn phòng với đôi mắt sưng húp. Cô đã trốn trong nhà vệ sinh khóc một trận sau cuộc nói chuyện với Lương Việt. Tâm trạng cô tồi tệ đến mức chỉ muốn về nhà chui vào chăn ngủ một giấc.
Từ xa, cô đã thấy chiếc Mercedes màu đen quen thuộc đậu ở bên đường. Lý Thước đứng dựa vào cửa xe, dáng vẻ cao lớn, phong trần thu hút biết bao ánh nhìn của người qua đường.
Nhìn thấy Xuân Vũ đi ra, anh mỉm cười, định bước tới đón. Nhưng nụ cười trên môi anh chợt tắt ngấm khi nhận ra sự bất thường trên gương mặt cô. Đôi mắt đỏ hoe, vẻ mặt thất thần như người mất hồn.
“Sao vậy? Hôm nay bị sếp mắng à?” Lý Thước bước nhanh tới, giọng nói đầy lo lắng. Anh đưa tay sờ trán cô, kiểm tra xem cô có ốm không.
Xuân Vũ lắc đầu, không nói gì, chỉ muốn tìm một chỗ dựa. Nhưng ngay lúc đó, cô cảm nhận được một ánh nhìn nóng rực từ phía trên cao. Cô ngẩng đầu lên, thấy Lương Việt đang đứng ở cửa sổ tầng ba, nhìn chằm chằm xuống chỗ hai người bọn họ.
Lý Thước cũng nhận ra ánh mắt đó. Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt đen thẫm nheo lại đầy nguy hiểm. Đó là ánh mắt của một con thú đực bị xâm phạm lãnh thổ.
Không nói một lời, Lý Thước đột ngột kéo Xuân Vũ vào lòng. Cánh tay rắn chắc của anh siết chặt eo cô, tay kia giữ lấy gáy cô, ép cô ngửa mặt lên. Trước sự chứng kiến của bao nhiêu người qua lại, và đặc biệt là ánh mắt của kẻ tình địch trên cao, anh cúi xuống, chiếm lấy đôi môi cô bằng một nụ hôn cuồng bạo và chiếm hữu.
“Ưm…” Xuân Vũ hoảng hốt, hai tay đẩy vào ngực anh nhưng vô vọng. Nụ hôn của anh không dịu dàng như mọi khi mà mang đầy tính trừng phạt và khẳng định chủ quyền. Anh cắn nhẹ vào môi dưới của cô, đầu lưỡi thô bạo cạy mở hàm răng, quấn lấy lưỡi cô mà mút mát.
“Keng!” Một tiếng động lớn vang lên. Chiếc lon nước ngọt trên tay Lương Việt bị bóp méo, rơi xuống ban công tầng ba, va vào lan can sắt tạo ra âm thanh chói tai.
Lý Thước buông Xuân Vũ ra, liếm nhẹ khóe môi, nở một nụ cười khiêu khích hướng về phía cửa sổ tầng ba. Sau đó, anh mở cửa xe, ấn Xuân Vũ đang đỏ mặt tía tai vào ghế phụ.
“Anh điên rồi! Đây là cổng công ty đấy!” Xuân Vũ vừa thắt dây an toàn vừa trách móc, tim vẫn đập thình thịch vì nụ hôn bất ngờ.
Lý Thước không khởi động xe ngay. Anh quay sang, chống một tay lên ghế của cô, giam cô trong không gian chật hẹp của mình. “Hắn là ai?”
“Ai… ai cơ?” Xuân Vũ chột dạ, ánh mắt lảng tránh.
Lý Thước nâng cằm cô lên, ép cô nhìn thẳng vào mắt mình. “Đừng giả vờ. Cái gã đứng trên lầu nhìn chúng ta ấy. Tại sao em khóc? Có phải vì hắn không?”
Xuân Vũ cắn môi, biết không thể giấu được người đàn ông nhạy bén này. “Cậu ấy… là đàn em khóa dưới thời đại học.”
“Em từng thích hắn?” Giọng Lý Thước lạnh đi vài độ.
“Đã từng… nhưng chưa bao giờ hẹn hò.” Xuân Vũ lí nhí thú nhận. “Cậu ấy là người yêu cũ của bạn thân em. Hôm nay… cậu ấy nói muốn quay lại, nhưng em đã từ chối.”
Lý Thước im lặng nhìn cô một lúc lâu, như để đánh giá mức độ chân thật trong lời nói của cô. Cuối cùng, anh thở hắt ra, cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô, sự căng thẳng trong người dần tan biến.
“Được rồi, anh tin em. Nhưng lần sau đừng để anh thấy em khóc vì người đàn ông khác nữa. Anh sẽ ghen đấy.”
Xuân Vũ ngẩn người, má nóng ran. Anh ghen? Người đàn ông bá đạo này cũng biết ghen sao?
Lý Thước khởi động xe, nhưng không đi về hướng nhà.
“Chúng ta đi đâu vậy?”
“Đi siêu thị.”
“Mua gì thế?”
“Mua bao cao su.” Lý Thước trả lời tỉnh bơ. “Em thích vị gì? Dâu, cam hay… vị ớt?”
“Anh!” Xuân Vũ hét lên, mặt đỏ như quả cà chua, đưa tay đấm thùm thụp vào vai anh. Nhưng trong lòng cô, một cảm giác ngọt ngào len lỏi. Sự ghen tuông trẻ con của anh khiến cô cảm thấy mình được quan tâm, được sở hữu.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận