Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Mê Loạn Trong Cơn Khoái Cảm Đê Mê
Phỉ Y Hân nằm trên chiếc giường rộng lớn, êm ái, đầu óc mơ màng, quay cuồng trong men say tình ái. Hơi ấm từ cơ thể Hoắc Đông Thần vừa rời đi để trút bỏ y phục khiến cô cảm thấy trống vắng, lạnh lẽo và khó chịu vô cùng. Sự bứt rứt từ sâu bên trong cơ thể trỗi dậy, khiến cô không tự chủ được mà vặn vẹo thân mình, tạo nên những đường cong uốn lượn đầy khiêu khích.
Chiếc áo sơ mi đã bung hết cúc, trễ nải trên vai, để lộ ra mảng da thịt trắng ngần như tuyết, cùng đôi gò bồng đảo căng tràn sức sống lấp ló sau lớp ren mỏng manh. Cảnh tượng ấy đập vào mắt Hoắc Đông Thần, khiến yết hầu hắn khô khốc, máu nóng trong người sôi sục, dồn hết xuống hạ bộ đang căng cứng đến phát đau. Hắn nhìn cô như một vị thần nhìn xuống vật tế phẩm xinh đẹp nhất, khao khát muốn giày vò, muốn chiếm đoạt, muốn khắc sâu dấu ấn của mình lên từng tấc da thịt cô.
Hắn nhanh chóng ném bộ âu phục đắt tiền sang một bên, để lộ cơ thể cường tráng hoàn mỹ như tượng tạc. Hắn lao lên giường, phủ phục lên thân thể mềm mại, nóng bỏng của Phỉ Y Hân. Làn da mát lạnh của hắn tiếp xúc với làn da nóng hổi của cô, tạo nên một sự kích thích tột độ về xúc giác. Hắn vùi đầu vào hõm cổ thơm ngát của cô, hít hà mùi hương cơ thể tự nhiên quyến rũ, rồi lại bắt đầu gặm cắn, mút mát, khiến cô run rẩy.
“Ưm… Aa… Đông Thần…”
Tiếng rên rỉ ngọt ngào bật ra từ đôi môi sưng đỏ của Phỉ Y Hân như một liều thuốc kích dục cực mạnh. Đôi môi nóng bỏng của hắn di chuyển đến đâu, ngọn lửa tình lại bùng lên đến đó. Hắn không ngần ngại lột bỏ hoàn toàn chiếc áo sơ mi vướng víu, để đôi gò bồng đảo hoàn toàn giải phóng trước mắt mình. Bàn tay thô ráp nhưng điêu luyện của hắn bao trọn lấy bầu ngực mềm mại, nhào nặn, vuốt ve, tạo ra đủ mọi hình thù. Ngón tay cái hắn miết nhẹ lên nụ hoa hồng hào đang dựng đứng vì kích thích, rồi cúi xuống, dùng miệng ngậm lấy, mút mạnh, dùng đầu lưỡi linh hoạt trêu chọc, vờn quanh.
“A…” Phỉ Y Hân cong người lên, lưng uốn thành một đường cung tuyệt mỹ, ngực ưỡn cao dâng hiến cho sự chiếm đoạt của người đàn ông. Cảm giác tê dại lan tỏa từ đầu ngực chạy thẳng xuống bụng dưới, khiến nơi tư mật co rút liên hồi, dịch thủy bắt đầu rỉ ra, làm ướt đẫm cả đáy quần lót.
Hoắc Đông Thần cảm nhận được sự phản ứng mãnh liệt của cô, sự hài lòng hiện rõ trong đáy mắt đen thẫm. Hắn tạm buông tha đôi gò bồng đảo đã ướt đẫm nước bọt, bàn tay to lớn trượt dọc xuống eo thon, luồn vào bên trong váy ngắn, vuốt ve vùng bụng phẳng lì, rồi tiến sâu hơn nữa. Hắn chạm vào lớp vải mỏng manh nơi tam giác mật, cảm nhận được hơi nóng hầm hập và sự ẩm ướt đáng mừng.
Hắn không chút do dự, kéo phăng chiếc quần lót ren mỏng manh xuống, vứt sang một bên. Đôi chân thon dài của Phỉ Y Hân bị hắn tách rộng ra, phơi bày toàn bộ sự riêng tư, e ấp nhất trước ánh nhìn rực lửa. Hắn cúi đầu xuống, vùi mặt vào giữa hai chân cô, hít sâu mùi hương nồng nàn, quyến rũ của người phụ nữ đang trong cơn động tình.
“Đừng… ưm… bẩn…” Phỉ Y Hân yếu ớt phản kháng, hai tay nắm chặt lấy ga giường, xấu hổ muốn khép chân lại nhưng bị hai tay hắn giữ chặt.
“Thơm lắm… rất ngọt…” Hoắc Đông Thần thì thầm, giọng nói khàn đặc dục vọng. Hắn thè lưỡi, liếm nhẹ một đường dọc theo khe rãnh ướt át.
Cả người Phỉ Y Hân giật nảy lên như bị điện giật. Đầu lưỡi của hắn thô ráp, ấm nóng, len lỏi vào từng nếp gấp, liếm láp, mút mát tham lam. Hắn dùng kỹ thuật điêu luyện của mình, tập trung tấn công vào hạt ngọc nhỏ bé đang sưng cứng, vờn quanh nó, rồi lại mút mạnh.
“Aaa… Không… Đừng… Hức… Aaa…”
Phỉ Y Hân điên cuồng lắc đầu, mái tóc đen dài xõa tung trên gối trắng. Khoái cảm đánh úp tới tấp như những con sóng dữ dội, nhấn chìm lý trí của cô. Cảm giác tê dại, sung sướng đến mức đau đớn lan tỏa khắp cơ thể. Cô muốn đẩy hắn ra, nhưng lại càng muốn ấn đầu hắn sâu hơn vào nơi đó. Mật dịch tuôn trào như suối, ướt đẫm cả khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông, nhưng hắn không hề bận tâm, ngược lại càng thêm hưng phấn, càng thêm nhiệt tình phục vụ cô.
Hắn dùng ngón tay thâm nhập vào bên trong, kết hợp với chiếc lưỡi linh hoạt, tạo nên một nhịp điệu chết người. Trong ra ngoài hợp, hắn đưa cô lên đỉnh cao của khoái lạc. Phỉ Y Hân hét lên một tiếng thất thanh, cả người co giật, bụng dưới co thắt dữ dội, phun trào từng đợt thủy triều nóng hổi. Cô rơi vào trạng thái lơ lửng, hư ảo, toàn thân mềm nhũn như không còn xương cốt.
Hoắc Đông Thần ngẩng đầu lên, liếm sạch những giọt mật ngọt còn vương trên môi, ánh mắt đục ngầu nhìn người con gái đang thở dốc dưới thân mình. Hắn biết, cô đã sẵn sàng, và hắn cũng đã nhịn đến giới hạn rồi.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận