Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô vừa khóc vừa đau đớn hét lên.

Quần áo trên người Tô Từ đã bị xé cho tan nát, còn Nghiêu Thần thì có chút xộc xệt, dương vật nằm ở bên ngoài đang lắc lư ở giữa đũng quần của hắn.

Từ trong tiểu huyệt cô gái đang chảy ra hỗn hợp tinh dịch từ trận làm tình ban nãy. Khắp cơ thể in đầy dấu hôn và những dấu vết do Nghiêu Thần bóp quá lực lưu lại.

Sau khi bắn xong, hắn vẫn chưa dừng lại, còn muốn dẫn Tô Từ lên lầu và cùng nhau làm tình trong phòng ngủ mới của hai người bọn họ.

Tô Từ không thể chịu nổi nữa, cô nhất quyết không chịu đi, cho nên hắn phải dùng sức mạnh lôi cô đi. Khiến cho cô liên tục té trên những bậc thang, đầu gối, khuỷu tay đều bị trầy.

Nghiêu Thần quay người lại, gương mặt lạnh lẽo, hắn chuyển sang nắm lấy tóc của Tô Từ, rồi không chút thương tiếc kéo căng nó ra.

“A…”

Tô Từ đau đớn ôm lấy da đầu, sức phản kháng về lại 0, cô buộc phải đứng dậy và đi lên lầu theo hắn.

Bước chân cô khập khiễng, nhiều lần té ngã nhưng đều được hắn kéo dậy.

Cuối cùng bọn họ cũng đã đi tới trước một căn phòng.

Nghiêu Thần dùng dấu vân tay mở cửa rồi lôi Tô Từ vào trong.

Cô bị đẩy ngã ra giường, còn chưa kịp ngồi dậy thì Nghiêu Thần đã đè lên người.

Hắn giơ tay tách hai chân cô ra, Tô Từ hoảng sợ quay người đẩy tay hắn ra thì trên má liền ăn phải một cái tát.

Chát…

Một âm thanh giòn tan.

Chàng trai u ám thu tay về, nghiến răng nói: “Từ Từ, đừng để anh tức giận.”

“Nếu không, sẽ không ai cứu em được.”

Tô Từ ôm mặt khóc nức nở.

Hắn nói đúng, ở đây cô không quen bất cứ người nào, khắp nơi đều là người của hắn. Cô hoàn toàn lẻ loi ở đất nước này.

Nghiêu Thần điều khiển dương vật đâm vào trong tiểu huyệt rồi điên cuồng ra vào ở bên trong cơ thể cô.

Gương mặt đắm chìm trong dục vọng, tay giơ tới xoa nắn lấy đôi gò đồng nhỏ bé mềm mại.

Hắn không quan tâm tới những giọt nước mắt đang chảy trên má của cô, mải mê phát tiết dục vọng của mình.

Ngày đầu tiên khi Tô Từ đặt chân đến Úc, thứ chờ đợi cô, không ngờ là một đêm đầy đau đớn như vậy.

“Hai con đã quen ở đó chưa.”

Trong phòng vang lên tiếng nói chuyện điện thoại.

Nghiêu Thần đang đứng trước tấm kính sát đất, hai mắt nhìn ra đoạn đường mênh mông của bên ngoài.

Ngôi biệt thự nằm trong một khuôn viên rộng lớn và được bảo vệ nghiêm ngặt, muốn ra khỏi nơi đây thì phải lái xe khoảng 5 phút và đi bộ mất 15 phút mới tới.

Nghiêu Thần đang nói chuyện điện thoại với mẹ Nghiêu.

Bà ấy gọi điện tới hỏi thăm tình hình của cả hai.

Hắn lễ phép trả lời: “Con đã quen rồi thưa dì.”

“Còn Từ Từ thì vẫn chưa thích ứng với múi giờ mới, bây giờ em ấy vẫn còn đang ngủ.”

Tiếng mẹ Nghiêu ở đầu dây bên kia vang lên: “Được, dì giao con bé cho con, có con ở cùng dì cũng yên tâm.”

Khóe môi hắn cong lên, đáp: “Dì yên tâm, con nhất định sẽ chăm sóc em ấy thật tốt.”

Nghiêu Thần quay người lại, hai mắt phóng tới trên giường, một cô gái đang nằm nghiêng trên đó, cơ thể trần truồng dưới tấm chăn.

Cả người như vừa bị vớt từ trong nước ra, mái tóc ướt đẫm, da thịt như bị phủ một lớp mồ hôi.

Gương mặt vẫn còn sắc hồng chưa tan đi, nhưng hai cánh môi lại trắng bệch như người thiếu máu.

Nghiêu Thần cất điện thoại rồi bước lên giường kéo Tô Từ ôm vào lòng.

Hắn hôn nhẹ lên vành tai xinh xắn của cô và liên tục gọi nhũ danh của cô: “Từ Từ… Từ Từ, anh rất yêu em.”

“Em không được rời khỏi anh có biết chưa.”

Sáng nay cô gái vừa trải qua một trận làm tình mãnh liệt, sức lực cạn kiệt, hoàn toàn chìm vào giấc ngủ say. Cho nên không hề nghe thấy chàng trai đang nói gì.

Cũng không hề biết mẹ mình đã quan tâm tới mình nên có gọi điện thoại tới.

Buổi chiều Tô Từ mới tỉnh lại, cô ngơ ngác nằm trên giường không động đậy.

Gương mặt ngái ngủ, còn chưa tỉnh táo.

Bình luận (0)

Để lại bình luận