Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Bác gái, chào buổi sáng!

Bác Trần đang thái thịt xông khói thơm lừng, nghe tiếng nói ngọt ngào thì khẽ cười hiền hậu, dừng lại công việc đang dang dở, đi tới vòi nước rửa sạch tay. Xong xuôi lại lau khô vào chiếc tạp dề màu hồng trước bụng, sau đó nhẹ nhàng đặt lên trán cô:

– May quá, hết sốt rồi. Còn mệt hay không?

Hiểu Lan Yên thấy hơi kì lạ, liền hỏi:

– Con khỏe lắm. Nhưng, sao bác biết con bị mệt?

– Sáng nay ta tỉnh giấc từ rất sớm, đi qua phòng con lại thấy cửa mở, nghĩ con đã dậy nên mới vào xem. Ai ngờ con nằm co dúm trên giường, trên trán còn đắp khăn ẩm, đoán chắc là con phát sốt rồi.

– A, vậy nên hôm nay bác mới để con dậy muộn sao?

Bác Trần không đáp, chỉ hiền từ gật đầu. Hiểu Lan Yên trong lòng không biết bao nhiêu là cảm kích, càng nghĩ lại càng ấm áp. Bác gái thật cứ như là mẹ cô vậy, lúc nào cũng ở bên quan tâm lo lắng cho cô hết mực, thậm chí nhiều lúc cô nghĩ, có khi cô còn được bác ấy chăm chút hơn cả chị Tiểu Phương nữa ấy chứ! Lại nhắc tới chị Tiểu Phương, không biết chị ấy từ khi chuyển tới nhà phu nhân giúp việc có sống tốt không nữa, cô thật là nhớ chị ấy chết đi được…

Bác Trần lại tiếp tục chuẩn bị bữa sáng, còn quyết không để Hiểu Lan Yên làm hộ. Vì thế, cô đương nhiên trở thành kẻ vô dụng rồi, đành ra phòng khách giết thời gian.

Hiểu Lan Yên ngồi nghĩ vu vơ một lúc thì có tiếng bác Trần vọng ra từ bếp:

– Yên Yên, lên phòng gọi cậu chủ và Vương tiểu thư xuống ăn sáng đi con.

Hiểu Lan Yên ngoan ngoãn “Dạ” một tiếng, không dám chậm trễ mà tiến về cầu thang.

Cửa phòng cậu chủ đóng chặt, hàn khí tỏa ra cứ như là nhà giam vậy:v Thành thật mà nói thì, cô vẫn thấy sợ căn phòng này, từ xưa đến nay vẫn luôn như vậy. Hiểu Lan Yên rụt rè đưa bàn tay nhỏ gõ lên cửa mấy tiếng. Đứng đợi một lúc chẳng thấy có phản ứng gì, cô lại tiếp tục gõ cửa, kèm theo tiếng gọi nho nhỏ lễ phép:- Cậu chủ ơi, bữa sáng đã xong rồi.

Kì lạ thật đấy… Mọi khi chẳng cần phải gọi, cậu chủ đã xuống nhà để ăn sáng đi làm rồi, vậy mà hôm nay cô đã gọi lâu như vậy vẫn chưa có hồi đáp là sao?

“Cạch”

A, cửa mở rồi. Nhưng trái với suy nghĩ của Hiểu Lan Yên, thay vì một thân hình to cao ngạo mạn kia, lại là một dáng người thon thả quyến rũ.

Vương tiểu thư?

Cô ấy đang ở trong phòng cậu chủ sao? Hiểu Lan Yên nhất thời bất động, nhìn bộ dáng ngái ngủ của Vương tiểu thư, cô chốc lát buột miệng:

– Vương tiểu thư, cô cũng ở đây sao?

Nói xong mới lập tức thấy mình tọc mạch xấu tính, liền vội vàng sửa lại:

– Thật may quá, tôi đang định mời cô cậu xuống ăn sáng.

Vương Thiên Nhi một thân váy ngủ màu xanh lục, chỗ cần rộng rất rộng, chỗ cần chật rất chật, câu dẫn mê người. Cô ta nhìn cái gai trước mắt, khó chịu không hẹn liền dâng lên, tuy nhiên lại nghĩ vì đại cuộc, liền nhẹ nhàng đáp:

– Được rồi, cô Hiểu xuống trước, tôi thay đồ rồi xuống ngay.

Hiểu Lan Yên cũng chỉ biết gật đầu, lật đật đi xuống dưới nhà. Một lúc sau, Vương Thiên Nhi cũng xuống, điềm đạm ngồi xuống bàn ăn tinh xảo, rất quý phái mà nhấp một ngụm sữa. Bác Trần thấy lạ liền nhẹ nhàng hỏi:

– Vương tiểu thư, sao chỉ có mình cô, còn cậu chủ đâu ạ?

Vương Thiên Nhi cười rạng rỡ, dù câu trả lời rất nhẹ nhàng nhưng vẫn là nâng cao tông giọng, cố tình để con nhóc người hầu kia nghe rõ:

– Đêm qua tôi sang phòng Hàn ngủ, sáng nay tỉnh dậy đã không thấy anh ấy đâu rồi.

Bác Trần nghe xong bỗng dưng cảm thấy hơi ái ngại, rất tự nhiên mà nhìn sang xem xét phản ứng với Hiểu Lan Yên, thấy con bé đơ ra như tượng, liền thở dài một tiếng, đáp lại Vương tiểu thư:

– Ồ, vậy chắc là trong lúc tôi đi chợ từ sớm cậu chủ đã đi làm rồi.

Vương Thiên Nhi khóe miệng giương cao ngạo nghễ, im lặng không đáp, tiếp tục từ tốn ăn hết sandwich và sữa tươi trong chén cốc bằng sứ tinh xảo.

Bình luận (0)

Để lại bình luận