Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 42 Dùng tay em đánh sẽ làm đau tay em
Lâm Thanh Thanh cảm thấy anh thật kỳ lạ, sao cô lại muốn đánh anh chứ?
Lâm Thanh Thanh chỉ là không muốn nói chuyện với anh thôi. Thực ra, tɾong lòng cô quả thật là có chút tức giận vì hôm nay không được ở lại nhà mẹ đẻ, chẳng lẽ phụ nữ đã kết hôn là sẽ mất tự do đến vậy sao?
Sau này cô sẽ ở tɾong ký túc xá trường lớn học, có bạn học và bạn bè, anh cũng sẽ khó chịu như thế này à?
Còn Triệu Tranh, anh chỉ là muốn cầu xin cô tha thứ thôi. Nếu cô ở lại nhà mẹ đẻ, vậy thì anh sẽ không thể ở cùng cô, cũng khó có thể nói ra lời mềm mỏng với cô như lúc này.
Triệu Tranh đứng dậy, đè cô ở dưới thân, nắm lấy cổ tay cô.
“Anh làm gì vậy?” Lâm Thanh Thanh giật mình hoảng sợ.
“Em tát tôi hai cái đi.” Nói rồi, anh cầm lấy tay Lâm Thanh Thanh, tự tát vào mặt mình.
Lâm Thanh Thanh dùng sức rút tay lại, nghi hoặc nhìn anh, rốt cuộc là anh đang làm gì vậy?
“Cũng đúng, dùng tay em đánh sẽ làm đau tay em.” Nói xong liền muốn đưa tay lên tự tát mình.
Cũng may Lâm Thanh Thanh lanh tay lẹ mắt nắm lấy cổ tay anh “Anh, anh có bệnh hả? Nào có ai lại tự đánh mình như vậy?”
“Chỉ cần em có thể nguôi giận là được.” Triệu Tranh dựa bậc thang mà leo xuống, thuận thế nắm lấy tay cô “Chỉ cần em vui vẻ, bảo tôi làm gì cũng được.”
Lâm Thanh Thanh đỏ mặt, sao đột nhiên anh lại nói năng ngọt xớt thế?
“Tôi không giận. Anh bỏ tay muốn thoát ra, nhưng sức của Triệu Tranh ma͙nh hơn cô nhiều, cho dù cô có dùng hết sức cũng chẳng thoát được.
“Tôi muốn em vui vẻ. Tôi thật sự muốn đào tim đào phổi ra đưa cho em.” Triệu Tranh tựa vào đầu cô, đặt tay cô lên ngực anh.
Cách lớp quần áo, cô vẫn có thể như trước mà cảm nhận được sức nóng từ cơ thể anh, còn cả trái tim nóng ấm đang đập ma͙nh mẽ tɾong lồng ngực anh nữa…
Lời anh nói vẫn luôn thẳng thắn và nhiệt tình như vậy, chưa từng dùng qua những lời hoa mỹ sáo rỗng.
“Tôi không cần tim của anh…” Lâm Thanh Thanh cũng không biết tɾong đầu anh đang nghĩ gì nữa, cứ hở chút là lại đòi móc tim móc phổi.
“Cái gì của tôi cũng đều cho em hết. Em đừng nóng giận, là lỗi của tôi, đều là tôi sai. Sau này tôi sẽ không bao giờ đối xử với em như vậy nữa. Thanh Thanh, em có thể tha thứ cho tôi được không?”
Lâm Thanh Thanh cảm thấy mình có nói thế nào anh cũng chẳng chịu hiểụ Cô đã nói là cô không giận rồi, nhưng anh cứ như là nghe không hiểu, cứ hết lần này đến lần khác cầu xin cô tha thứ.
“Được, tôi tha thứ cho anh, ngủ đi.” Lâm Thanh Thanh dùng sức thoát khỏi tay anh, đắp chăn lên rồi xoay người muốn ngủ.
Triệu Tranh đã có được câu trả lời mà mình muốn, cuối cùng cô cũng không còn tức giận với anh nữa rồi.
Anh thuận thế xốc ổ chăn của cô lên “Em thật sự không giận nữa đúng không?”
“Thật.” Lâm Thanh Thanh lúc này mới cảm thấy anh cũng khá dễ gạt “Không giận nữa, ngủ đi.”
“Được Ngủ ” trăng sáng bên ngoài xuyên qua cửa sổ rọi vào tɾong phòng.
Trên giường, chỉ thấy bóng dáng mơ hồ của một người đàn ông cao lớn uy mãnh xốc chăn lên, cúi xuống đè lên trên người cô gái nằm dưới.
“Ối, anh làm gì vậy Đừng cởi quần áo của tôi A… Đừng cắn, đaụ..”
Triệu Tranh phủ lên người cô, cởi cúc áo sơ mi hoa cô đang mặc, kéo áo lót của cô lên, cúi đầu cắn mút̼ đầṳ vú cô.
Nếu cô không giận thì phải làm chút chuyện vui sướng chứ sao Đêm qua, anh nằm bên người cô, trằn trọc cả đêm không ngủ ngon nổi.
Triệu Tranh lột sach quần áo của cô, lòng bàn tay thô ráp của anh lướt khắp nơi trên cơ thể cô, khiến làn da mềm mại của cô bị xoa vuốt đến đỏ bừng.
“Thanh Thanh, thả lỏng nào, tôi sẽ làm em thoải mái mà.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận