Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:

“Em còn phải cố gắng hơn nữa.”

Triệu Mạc đã nếm được vị ngọt, cho dù chim lớn muốn thao cô bao nhiêu, anh cũng nhịn xuống.

Ngô Uyển Uyển đành phải ôm lấy mặt anh và hôn anh lần nữa, lần này là một nụ hôn hơi cạn, sau khi kết thúc, đôi môi mềm mại của cô hôn lên má, mắt và sống mũi,… của anh, bắt chước cách anh hôn cô.

Mặc dù hai người ở bên nhau hai ngày rồi, nhưng đây là lần đầu tiên cô gần gũi như vậy, nhìn kỹ khuôn mặt anh như vậy, vẫn là gương mặt làm người sợ hãi, nhưng bây giờ cô không sợ…

Cô cúi đầu hôn lên cổ anh, hôn lên bộ ngực rám nắng của anh, khuôn miệng mềm mại của cô cọ cọ vào chỗ lồi nhỏ trên ngực anh, làm cơ thể anh run rẩy.

Ngô Uyển Uyển suy nghĩ một lúc, học được cách anh ăn đầu ngực của cô, há miệng ngậm lấy ngực anh, đầṳ ѵú cứng như đá, còn rất nhỏ không thể ăn vào miệng, Uyển Uyển lè lưỡi liếm đầṳ ѵú, muốn đưa vào miệng mình.

Triệu Mạc rên lên một tiếng, cô yêu tinh nhỏ này, anh ta không thể chịu đựng được sự tra tấn này.

Một tay nâng lên mông cô, anh đột ngột đứng dậy.

“A…..”

Ngô Uyển Uyển sợ đến mức cô vòng tay qua cổ anh, hai chân bắt chéo quanh eo anh, vì sợ rơi xuống.

Nhưng cứ như vậy, dươиɠ ѵậŧ to chuẩn bị rút ra lại bị đẩy vào sâu trong tử ©υиɠ…

“Ừm……”

Ngô Uyển Uyển cảm thấy bị đẩy vào không thoải mái, sợ rớt ra ngoài, anh lại chỉ dùng một tay đỡ lấy cô, sợ đến mức sẽ ngã xuống đất. .

Triệu Mạc một tay ôm mông cô, một tay xoa nắn bộ ngực của cô, cúi đầu ăn bộ ngực còn lại của cô.

“Mmmm….. không ….. lấy côn ŧᏂịŧ lớn ra.”

Ngô Uyển Uyển kinh hãi, hai chân cô bám chặt vào vòng eo vạm vỡ của anh, và ngay cả hoa huyệt cũng co rút dữ dội, như thể cô muốn kẹp chặt lấy côn ŧᏂịŧ to lớn của anh để ngăn cơ thể cô rơi ra.

Khi cô ấy kẹp như thế này, Triệu Mạc rêи ɾỉ và dùng lòng bàn tay bóp chặt mông cô ấy:

“Côn ŧᏂịŧ bị em kẹp gãy mất.”

Ngô Uyển Uyển bị anh ta véo rất đau, cả người vặn vẹo: “Vậy thì lấy nó ra nhanh, aha…..”

Triệu Mạc không những không lấy ra mà còn nhấp mạnh hơn.

“Sướиɠ quá, Uyển Uyển Uyển, tiểu huyệt em cắn chặt côn ŧᏂịŧ sướиɠ quá.”

Triệu Mạc một tay đỡ cô, giống như ôm một đứa trẻ, không mất tí sức nào, lỗ nhỏ hẹp của cô đang ăn lấy côn ŧᏂịŧ vừa to vừa sưng của anh, chỉ cần anh động một cái, cô không chịu được mà hét lên, toàn thân căng cứng.

Cảm giác này thật tuyệt!

“Không được….Em khó chịu…”

Ngô Uyển Uyển lo lắng hơn là sung sướиɠ, cô ấy không có thời gian để trải nghiệm cảm giác làʍ t̠ìиɦ của Triệu Mạc, cô chỉ lo bám chặt vào anh, sợ ngã xuống.

Triệu Mạc cũng nhìn thấy sự căng thẳng của cô, lòng bàn tay thô ráp nới lỏng bộ ngực mềm mại của cô, cọ xát vào tấm lưng mịn màng và xinh đẹp của cô, trấn an:

“Thả lỏng, Uyển Uyển, thả lỏng, căng thẳng như vậy sẽ không thoải mái đâu, em sắp bấm gãi côn ŧᏂịŧ anh rồi.”

“Em cũng muốn thả lỏng, nhưng em sợ bị ngã.”

Cô ấy bị kéo căng mọi lúc, cô ấy mệt mỏi, và âʍ ɦộ của cô ấy được côn ŧᏂịŧ to lớn của anh nâng đỡ, thịt non chỗ đó bắt đầu chua xót.

“Lo gì, chồng một tay ôm em, em cũng không bị ngã đâu, em gầy quá, phải ăn nhiều hơn béo hơn chút nữa.”

Triệu Mạc an ủi cô ấy và bắt đầu bước đi.

Anh vừa rời đi, côn ŧᏂịŧ to lắc lư đưa vào nhè nhẹ, động tác mặc dù không lớn nhưng qυყ đầυ lại cắm sâu vào trong tử ©υиɠ, sự cọ xát như vậy khiến cơ thể cô tê dại.

“A, chồng đừng, ngứa quá.”

Ngô Uyển Uyển dán lên người anh, ưỡn người vì da thịt bên dưới ngứa ngáy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận