Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ai da, bà thông gia cũng quá khách sáo rồi, nhất định phải thay ba cảm ơn bà thông gia con nhé.”

Cô gật gật đầu “Ba, mẹ đâu, ai ở nhà phải uống thuốc bắc sao?”

Ông An cười cười trả lời: “Mẹ con đang nằm nghỉ trong phòng, đang đun thuốc bắc cho mẹ đây.”

“Thân thể của mẹ…”

“Không có việc gì, chỉ là bồi bổ thêm, bà bảo gần đây có cảm giác mệt mỏi.”

“À.”

Ông An Chí Quốc nhìn thời gian, vội đi vào bếp rót thuốc đã nấu xong vào trong bát, bê vào phòng ngủ cho Lan Di.

Lan Di uống xong thuốc được ông An Chí Quốc dìu ra ngoài, thấy An Hân Phỉ thì rất nhiệt tình: “Tiểu Phỉ tới, sao không thấy Cao Đạm đâu?”

“Trong viện có việc không có thời gian, anh ấy nói lần sau nhất định tới đây hỏi thăm đàng hoàng, cho nên ba mẹ đừng để ý.”

“Sao lại thế được, đều là người một nhà cả, nó bận bịu, chúng ta biết chứ!”

“Đúng rồi, mẹ đang dùng thuốc bắc, đã qua bệnh viện kiểm tra chưa?”

“À, đã kiểm tra rồi, chính là bác sĩ bảo uống.”

An Hân Phỉ nhìn mặt mày Lan Di hồng hào, thế nào cũng không nhìn ra mệt nhọc mà ông An Chí Quốc kể, ngược lại nét mặt giấu không được sự vui vẻ.

“Sao mấy hôm trước lại không về nhà?” Ông An Chí Quốc vào phòng bếp thu dọn, Lan Di an vị trên sô pha cùng An Hân Phỉ nói chuyện phiếm.

“Mấy hôm trước cùng Cao Đạm về quê một chuyến.”

Lan Di mặt lộ vẻ kinh ngạc “Hai vị lão gia nhà họ Cao nói thế nào, đối xử với con ra sao?”

“Đối với con khá tốt.”

“Bọn họ, hẳn là không biết hợp đồng mang thai hộ của con cùng Cao Đạm nhỉ.””

Nghe thấy Lan Di nhắc tới chuyện thai hộ, An Hân Phỉ không thể nói là vui vẻ, chỉ là có lệ trả lời “Hẳn là không biết đâu ạ.” Lại tùy ý đưa mắt nhìn đồng hồ, giả vờ sốt ruột: “Mẹ, con đi đây, con có hẹn cùng bạn.”

“Như vậy à, thế đi đi, lần sau cùng Cao Đạm về nhà ăn cơm, người trong một nhà, tóm lại là phải thật tốt ăn một bữa cơm.”

“Con hiểu.” An Hân Phỉ gọi với vào phòng bếp: “Ba, con còn có việc, phải đi đây!”

Ông An Chí Quốc đeo bao tay plastic đầy bọt xà phòng đi ra “Tiểu Phỉ đi à, thường xuyên về thăm nhà con nhé, nơi này vĩnh viễn là nhà của con.”

“Con biết, ba, mẹ, con đi đây.”

Ra cửa, An Hân Phỉ nhất thời không biết nên đi đâu, bây giờ vẫn còn sớm, Cao Đạm chưa trở về, thật ra cô căn bản không có hẹn hò gì cùng bạn bè cả, chỉ là không muốn đối mặt với khuôn mặt dối trá của Lan Di.

Vừa khi thời gian còn sớm, cô gọi taxi đi tới trường học, muốn kiểm tra xem còn có đồ dùng nào cần đem về nữa không.

Mở cửa phòng ký túc ra, trên mặt đất toàn là rương hành lý, không còn giày chăn quần áo gì cả, liền phải đi thôi, bạn cùng phòng quê vùng khác đều đang thu dọn, đóng đồ đạc.

“Xin nhờ, chỗ này cũng quá bày bừa rồi đấy.”

“A, Tiểu Phỉ!”

Ba người bạn cùng phòng rối rít thò đầu ra từ trên giường ngó nghiêng xuống dưới: “Tiểu Phỉ, thời gian lúc trước cậu đã làm cái gì thế?”

“Ừm, trong nhà có chút việc.”

“Bao giờ các cậu về quê thế, vé xe mua xong rồi sao?” An Hân Phỉ ngồi trên ghế học của mình, lấy hai quyển sách trên kệ xuống rồi cất vào trong túi.

“Mua rồi, trước thời hạn nửa tháng lận luôn đó.” Bạn cùng phòng A đáp lời.

“Ai, thời gian trôi qua thật nhanh, đã phải tốt nghiệp rồi!” Bạn cùng phòng B cảm thán.

“Nhưng không sao, tớ còn nhớ rõ hôm báo danh chúng ta mấy đứa vừa mới gặp nhau, ha ha, cho rằng các cậu mỗi người đều là nữ thần cao lãnh, ai biết được, thật ra toàn là nữ thần kinh cả.” Bạn cùng phòng C ha ha cười, khặc khặc mấy cái.

Bây giờ sắp tốt nghiệp, tất cả mọi người ai cũng có chút thương cảm, nhớ lại đã từng sau khi tắt đèn mọi người nằm nói chuyện tương lai, thứ hai có bài kiểm tra sáng dậy thật sớm tới thư viện chiếm chỗ ngồi trước, đều là những hồi ức thật đẹp đẽ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận