Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Kiều Ninh Ninh ngồi trước bàn trang điểm, ngắm nghía khuôn mặt khả ái của mình trong gương. Ba ngày nữa là hôn lễ diễn ra, cô không còn nhiều thời gian để lãng phí. Chiến thuật “mưa dầm thấm lâu” phải được triển khai ngay lập tức.
Cô nhớ đến sở thích của Mục Giang Nam: bánh socola ngọt. Thế là mỗi ngày, cô đều dậy sớm, chạy xuống bếp khách sạn, tự tay làm những chiếc bánh cupcake socola nhỏ xinh, trang trí tỉ mỉ. Sau đó, cô kiên trì “lẽo đẽo” theo sau Mục Giang Nam như cái đuôi nhỏ.
-Anh Mục, em làm bánh cho anh nè, ngọt lắm đó!
-Anh Mục, anh chụp với em một tấm đi mà!
-Anh Mục…
Nhưng đáp lại sự nhiệt tình như lửa của cô chỉ là thái độ lạnh nhạt như băng của hắn. Lần một, hắn lịch sự từ chối. Lần hai, hắn nhíu mày bỏ đi. Lần ba, lần bốn… sự kiên nhẫn của hắn đã chạm đáy.
Đêm thứ ba, sau khi bị Kiều Ninh Ninh chặn đường lần thứ năm trong ngày, ngay tại hành lang vắng vẻ dẫn ra vườn hoa, Mục Giang Nam rốt cuộc cũng bùng nổ. Hắn xoay người lại đột ngột, khiến Kiều Ninh Ninh đang cắm cúi đi theo không kịp phanh lại, đâm sầm vào lồng ngực rắn chắc của hắn.
-A…
Cô lảo đảo lùi lại, suýt thì ngã ngửa. Mục Giang Nam không hề đưa tay ra đỡ, ngược lại còn tiến thêm một bước, ép cô vào sát tường. Bóng dáng cao lớn của hắn bao trùm lấy thân hình nhỏ bé của cô, tạo nên một áp lực vô hình đáng sợ.
-Đừng tưởng tôi không biết ý đồ non nớt của em. Dừng lại đi! Thật phiền phức!
Hắn quát lên, giọng nói chứa đầy sự chán ghét và khinh miệt. Đôi mắt hắn nhìn cô như nhìn một con ruồi vo ve đáng ghét.
Kiều Ninh Ninh co rụt vai lại, cả người run lên bần bật như con thỏ nhỏ gặp sói dữ. Chiếc hộp bánh trên tay cô rơi xuống đất, lăn lóc. Cô ngước đôi mắt ngập nước lên nhìn hắn, bờ môi mím chặt cố ngăn tiếng nấc nghẹn ngào.
-Em…
Hắn nhìn thấy vẻ mặt này, lòng dạ sắt đá bỗng nhiên mềm đi một chút, nhưng ngay lập tức hình ảnh Kiều Minh Minh lại hiện về, khiến cơn giận trong hắn lại bùng lên. Hắn quay người định bỏ đi.
Nhưng Kiều Ninh Ninh đâu dễ dàng buông tha như vậy. Cô lao tới, nắm chặt lấy vạt áo vest của hắn, giọng nói vỡ òa trong nước mắt, vừa tủi thân vừa quật cường:
-Em không quan tâm! Tại sao chứ? Tại sao anh lại thích chị họ của em? Em thì không thể sao? Tại sao?
Mục Giang Nam sững sờ, quay phắt lại, ánh mắt sắc như dao găm:
-Cô biết từ khi nào?
Kiều Ninh Ninh gào lên, nước mắt chảy dài trên má:
-Đã sớm biết rõ! Ai cũng thích chị ấy, ai cũng yêu thương chị ấy. Chỉ có em… chỉ có em là bị người ta ghét bỏ, bị người ta khi dễ. Em chỉ là… chỉ là thích anh thôi mà! Tại sao thích một người cũng là cái tội chứ?
Tiếng khóc nức nở của cô vang vọng trong hành lang vắng, đánh thẳng vào tâm trí đang rối bời của Mục Giang Nam. Hắn nhìn cô gái nhỏ bé đang khóc đến run rẩy trước mặt, sự đáng thương và đơn thuần ấy khiến hắn nhớ đến những ngày đầu tiên gặp Minh Minh. Nhưng sự kiêu ngạo không cho phép hắn mềm lòng. Hắn gạt tay cô ra, lạnh lùng bỏ đi, để mặc cô ngồi thụp xuống sàn khóc lóc.
Kiều Ninh Ninh nhìn bóng hắn khuất dạng, lập tức nín bặt. Cô đưa tay lau nước mắt, nhếch mép cười khinh bỉ. “Hừ, đồ đàn ông tồi tệ, thích đóng vai thâm tình à? Để xem bà diễn sâu tới đâu.”
Cô đứng dậy, phủi bụi trên váy, định quay về phòng. Nhưng vừa đi ngang qua khu cây cảnh rậm rạp, một cánh tay rắn chắc bất ngờ thò ra, kéo tuột cô vào trong bóng tối.
-Á!
Chưa kịp định thần, cô đã bị đè mạnh lên thân cây sần sùi. Mùi hương nam tính quen thuộc xộc vào mũi. Lâm Thành!
-Anh làm cái gì vậy? Buông em ra!
Kiều Ninh Ninh giãy giụa, nhưng sức lực của cô sao đọ lại người đàn ông quanh năm cưỡi ngựa, tập luyện thể thao như Lâm Thành. Hắn thở dốc, hơi nóng phả vào cổ cô, đôi tay hư hỏng bắt đầu sờ soạng khắp người cô.
-Anh cứng rồi. Giúp anh.
Hắn nói ngắn gọn, giọng khàn đục vì dục vọng. Hắn thô bạo kéo tụt chiếc váy quây của cô xuống, để lộ bầu ngực trắng nõn nà đang phập phồng vì hoảng sợ.
-Anh điên à? Đây là vườn hoa khách sạn đấy! Sẽ có người nhìn thấy mất!
Kiều Ninh Ninh hoảng hốt, cố đẩy hắn ra. Nhưng đúng lúc đó, tiếng bước chân quen thuộc vang lên trên lối đi lát đá sỏi.
Cộp… cộp… cộp…
Trái tim Kiều Ninh Ninh như ngừng đập. Qua kẽ lá lờ mờ, cô nhìn thấy bóng dáng Mục Giang Nam đang quay lại. Có vẻ hắn thấy áy náy nên quay lại tìm cô, trên tay còn cầm hộp bánh cô làm rơi lúc nãy.
Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu Kiều Ninh Ninh. Cô nhìn Lâm Thành đang vùi đầu vào ngực mình, lại nhìn Mục Giang Nam đang tiến lại gần. Cô cắn răng, quyết định chơi lớn một phen.
Cô ngừng phản kháng, thay vào đó, cô vòng tay ôm lấy cổ Lâm Thành, để mặc hắn hôn hít, nhưng ánh mắt lại hướng thẳng về phía Mục Giang Nam, đôi mắt ngập nước chứa chan sự cầu xin và hoảng sợ.
Mục Giang Nam dừng bước. Cảnh tượng trước mắt khiến hắn chết sững. Dưới ánh đèn vàng vọt hắt ra từ cửa sổ, cô gái nhỏ vừa mới tỏ tình với hắn, giờ đây đang bị một người đàn ông to lớn đè ép vào thân cây. Chiếc váy trắng bị kéo xuống tận eo, lộ ra tấm lưng trần mong manh và bầu ngực đang bị người đàn ông kia vùi mặt vào ngấu nghiến.
Kiều Ninh Ninh nhìn thấy hắn, cô khẽ lắc đầu, nước mắt trào ra, đôi môi mấp máy không thành tiếng: “Đừng tới… làm ơn… đừng nhìn…”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận