Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ai nói cho em, nữ nhân kia?”

Thanh âm lạnh lẽo tức giận , Tiêu Trúc Vũ nhút nhát sợ sệt dùng sức đem eo cong xuống, thanh mềm yếu đuối mềm nhuyễn : “Không phải chị, là một cái nam sinh trong ban.”

“Ai?”

“Tôi không biết cậu ta tên gì.”

Chờ đèn xanh đèn đỏ một lát, Bạch Dương cẩn thận suy nghĩ một chút, có đáp án.

“Người hôm nay đưa em đi phòng khám phải không.”

“Phải phải, phải!”

“Cậu ta nói với em cái gì?”

Tiêu Trúc Vũ không hề biểu lộ sợ hãi, ngẩng đầu nghiêm túc: “cậu ta nói, khôn uống thuốc tránh thai sẽ mang thai, nói tôi phải nói cho cậulà muốn uống thuốc.”

Bạch Dương cười lạnh.

Tô Hòa Mặc thật ra còn rất quan tâm cô có thể mang thai hay không đâu.

“Không uống, có liền sinh.”

“Tôi không cần sinh! bà ngoại nói tôi không thể mang thai, mang thai ở cao trung là không đúng, muốn lúc kết hôn mới có thể hoài thai!”

“Sao, em muốn cùng tôi kết hôn?”

Cô lại lắc đầu: “Tôi không muốn.”

Những lời này trực tiếp giống như ngòi lửa châm ngòi kíp nổ của hắn, xe đột nhiên chuyển hướng chạy tới ven đường rồi dừng lại, nhướng mày kiếm, sắc mặt giận dữ âm trầm: “Em không muốn?”

Thanh âm chói tai lạnh băng làm cho người tiếp nhận có cảm giác như từ chỗ cao ngã xuống đáy cốc, Tiêu Trúc Vũ hoang mang rối loạn nói: “bà ngoại nói, kết hôn là chuyện cả đời, muốn cùng người mìn sống cả đời cùng nhau.”

“Nga, nói như vậy,cả đời này em đều không muốn nhìn thấy tôi.”

Vốn dĩ lửa giận đã bốc cháy nay càng giống như lửa cháy còn đổ thêm dầu .

Tiêu Trúc Vũ đúng thật là một chút cũng không muốn, cô không hiểu, sao hắn không tự mình nghĩ, vì sao còn muốn hỏi tiếp cô.

“Tiêu Tiêu không muốn! bà ngoại nói ——”

Bang!

Bạch Dương tát một cái mạnh lên mặt cô, rống lên mắng to: “bà ngoại bà ngoại, bà ngoại cái chân em chứi bà ngoại!”

“Ô a!”

Ngón tay nho nhỏ thon dài ngọc như ngọc gắt gao che lại một nửa mặt bị đánh, khuôn mặt cùng má phấn hồng nhuận bắt đầu sưng lên, cômở to miệng, nước miếng liềnchảy xuống, kéo ra thanh âm tiếng khóc vang dội, hận không thể để cho người trong phạm vi mấy dặm đều có thể nghe được.

Bạch Dương chính là cũng không biết vì sao mình lại nội giận, hắn có nghĩ tới cùng cô kết hôn sao? Giống như chưa từng có.

Nhưng hắn mẹ nó vì cái gìkhi nghe được cô nói loại lời nói này, liền muốn đem cô bóp chết.

“Tiêu Trúc Vũ, em còn khóc, chờ đến địa phươngkhông người tôi sẽ đánh em , tôi bóp chết em!”

Hắn phẫn nộ bát đạp chân ga, –ong— một tiếng chạy đi .

Tới gần chạng vạng, mặt trời lặn về phía Tây, một tầng ửng đỏ đám sương bao phủ, mặt cô cũng bị đánh thành cái màu sác tương tự.

Xe tiến vào gầm gara, hắn túm đầu tóc ẩm ướt của cô đem cô kéo vào thang máy.

Đem cô đặt ở góc chết của thang máy , tức giận bóp cổ ấn ở trên tường, dùng ngón trỏ chỉ vào mặt cô cảnh cáo,hắn đã tát mặt cùng đầu , sau đó quăng ngã cô rất nhiều lần, Bạch Dương thô lỗ dậm dậm chân đá xuống, lại lần lượt đem cô kéo lên.

Cử chỉ thô bạo trên mặt thịnh nộ mắng chửi, nhân tính không còn sót lại chút gì, góc trên bên phải thang máy rõ ràng có camera theo dõi ghi lại hết thảy mọi chuyện này, người ở phòng điều khiển vội vã chuyển cáo lên cấp trên, cấp trên nhìn thoáng qua, vẫy vẫy tay kêu hắn đừng động.

Thanh danh Bạch gia hiển hách uy vọng: “Nhớ kỹ gương mặt này, phàm là gặp được hắn ở khách sạn , bất cứ hắn làm gì việc gì cũng đừng nhúng tay vào, bằng không người tiếp theo bị đánh trong thang máy , chính là cậu.”

Tiêu Trúc Vũ bị hắn kéo vào phòng khách sạn .

Bị đánh trong thang máy đã làm thần chí cô có chút mờ mịt không rõ, sợ hãi đến tận xương cốt, cảm xúc khủng hoảng không thể che đậy, nhất cử nhất động của hắn đều làm cô sợ sệt đến phát run.

Thời điểm được Bạch Dương buông ra, cô tựa như một con mèo còn được thả về nhà, dùng sức hướng tới một góc trong phòng mà chạy, cuộn tròn trong không gian u ám , cảm thấy nếu mình ẩn nấp như vậy liền sẽ không bị nhìn thấy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận