Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tư Quân Hạo, anh làm gì?” Tô Mộ Thu cau chặt lông mày nhìn xem hắn, đi đến trước muốn tiếp nhận Mị Nguyệt. Người nam nhân này không đơn giản, thậm chí ngay cả Mị Nguyệt đều đối với hắn khó lòng phòng bị.

Hắn đem Mị Nguyệt nhét vào trong xe, đóng cửa xe, đi đến đối lái xe đang kinh hãi cười cười,“Tô tiểu thư nhà các người ta sẽ mượn trong chốc lát, về phần vị tiểu thư kia, ông đem cô ta mang về, nếu không muốn chết, lập tức lái xe.” Nói xong lời cuối cùng, hắn vẻ mặt âm mị lãnh tà.

“Đợi đã!” Tô Mộ Thu hô to lên tiếng.

Tư Quân Hạo không nhìn nàng, chỉ là lạnh lùng trừng mắt lái xe,“ Nếu thông minh hẳn là lập tức trở về đi tìm chủ tử các người, hiện tại, cút đi.”

Nghe vậy, lái xe như chạy trối chết giẫm phải chân ga gào thét mà đi.

Tô Mộ Thu lạnh lùng nhìn hắn,“Tư thiếu gia, anh không biết là anh vượt quá sự cho phép sao? Anh rốt cuộc muốn làm gì?”

“Thu nhi đừng tức giận.” Hắn tại đối mặt nàng thì lại thay vẻ mặt ôn nhu vui vẻ,“Tôi chỉ là muốn tâm sự với em, lần trước gặp mặt quá gấp gáp, cũng còn không có hảo hảo nói chuyện. Đi thôi! Mang em đi nơi khác hảo hảo nói chuyện.” Hắn lôi kéo nàng, không để ý nàng giãy dụa đem nàng nhét vào xe đua màu lam ngọc.

Nàng hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn tức giận nhưng là không lo lắng, nàng cảm giác hắn ko đối với nàng có cái gì ác ý.

Chuyện ngày hôm nay hoàn toàn vượt quá dự liệu của nàng, nếu như bọn họ biết thì nàng thật vất vả mới tranh thủ ra ngoài được có thể hay không bị cấm? Có hay không a? Hy vọng sẽ không, Tư Quân Hạo, lần này bị ngươi hại chết.

Nàng vô lực nghĩ, mày liễu nhăn càng chặt.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Tô mộ thu ngồi ở trên thảm cỏ xanh, giật mình nhìn về phía bờ biển xanh lam dài vô hại, tóc nàng giờ phút này bị gió biển thổi được bất tuân tung bay.

Nàng quay đầu, chống lại một đôi mắt phức tạp đang nhìn nàng.

“Tôi là không phải khiến cho anh nhớ ra người khác chứ?” Nàng hỏi.

Tư Quân Hạo sững sờ, lập tức nở nụ cười,“Vì cái gì hỏi như vậy?”

Nàng vẻ mặt lạnh nhạt,“Nếu như là lần thứ nhất còn chưa tính, anh vừa rồi đi tới nơi này vẫn nhìn tôi chăm chú, tôi không cho rằng tôi quốc sắc thiên hương đến đến nỗi khiến cho anh như vậy vẫn nhìn tôi, ánh mắt của anh nóng bỏng, tôi nếu không đoán sai hẳn là xuyên qua tồi nhìn người nào đó.”

Hắn quay đầu, không nói chuyện, chỉ là bình tĩnh nhìn biển rộng.

Tại nàng cho là hắn sẽ không nói thì hắn mở miệng.

“Em cho tôi cảm giác, rất giống cô ấy······ em gái của tôi.” Hắn nói thật nhỏ ,“Bất kể là ánh mắt, hay là khí tức. Nơi này chính là nơi cô ấy thích nhất.”

“Ân.” Nàng gật đầu,“Đích thật là nơi rất tuyệt vời.”

“Hôm nay, là ngày giỗ của cô ấy.” Hắn nhắm mắt lại thật sâu hít vào một hơi.

Âm thanh trong trẻo mang theo nhàn nhạt cô đơn, còn có chút khó phân biệt phức tạp tình cảm.

Nàng đột nhiên không biết nên nói cái gì, hắn cũng không còn nói nữa, hai người ngồi lẳng lặng.

“Các người thật là có nhã hứng a!”

Một đạo trầm thấp từ tính giọng nam làm vỡ nát sự yên lặng giữa bọn họ.

Hô hấp của nàng cứng lại, trái tim nhảy vỗ, tiếng nói quen thuộc lạnh như băng giống như một lưỡi dao sắc bén thẳng tắp xuyên thấu lòng của nàng.

Phượng Dạ Hoàng vẻ mặt âm trầm chẳng biết lúc nào đã đứng ở phía sau bọn họ, phượng mắt nổi lên bạo ngược cuồng nộ, toàn thân phát ra khắc nghiệt khí tức.

“Như thế nào, trò chuyện cực kỳ vui vẻ, còn không muốn trở về sao?” Hắn từ trên cao nhìn xuống quan sát nàng, trầm thấp tiếng nói cực độ lãnh đạm.

Nàng run nhè nhẹ, hoang mang rối loạn đứng người lên, một giây sau bị ôm vào lồng ngực cực nóng của hắn. Nàng chau mi tâm, toàn thân xương cốt tựa hồ đều bị hắn bóp nát.

Tư Quân Hạo đứng người lên, cười đến thích ý,“Phượng gia thế lực quả nhiên không thể khinh thường, bất quá mới một giờ liền truy tới. Bất quá, Hoàng thiếu chủ đối một cái mảnh mai nữ sinh, không cần phải như thế thô lỗ a! Nhìn một cái, Thu nhi sắc mặt đều trở nên trắng bạch.”

Phượng Dạ Hoàng lạnh lùng liếc hắn một cái, ôm Tô Mộ Thu rời đi.

“Cô ấy không cần ngươi quan tâm, về phần ngươi, Hắc Đế Tư, chúng ta chậm rãi tính với ngươi.”

Lúc nói chuyện hắn cũng không quay đầu lại, hai người rời đi, lưu lại Tư Quân Hạo như có điều suy nghĩ.

‘Phanh’ một tiếng vang thật lớn, cửa phòng bị đá ra va chạm thật mạnh lên vách tường, làm ra một tiếng rung trời nổ.

Tô Mộ Thu cánh tay nhỏ bé yếu ớt bị chăm chú nắm giữ, bởi vì theo không kịp bước chân Phượng Dạ Hoàng nên nhiều lần đều muốn té ngã.

Phượng Dạ Hoàng khuôn mặt lạnh lẽo, cánh tay mạnh vung lên, đem Tô Mộ Thu vung đến trên mặt giường mềm mại.

Cục cưng ······

Nàng cuộn mình đứng người dậy, hai tay bản năng che chở bụng, cảm giác choáng váng mãnh liệt xâm nhập toàn cơ thể, nàng cau chặt mi tâm, môi mím thật chặt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận