Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Căn nhà trống và sự ra đi lặng lẽ
Những ngày sau đó là chuỗi ngày địa ngục đối với Lạc Vũ.
Huyết Vũ thường xuyên ra ngoài. Hắn đi gặp Mã Thy. Mỗi lần trở về, trên gương mặt hắn không còn vẻ lạnh lùng chết chóc nữa, mà thay vào đó là sự trầm tư, đôi khi là một nụ cười nhẹ vương vấn. Nhưng nụ cười đó không dành cho Lạc Vũ.
Cô nấu cơm, hắn ăn qua loa rồi về phòng. Cô hỏi chuyện, hắn trả lời ậm ừ. Khoảng cách giữa hai người, vốn dĩ đã được kéo gần lại, nay bỗng chốc xa vạn dặm.
Lạc Vũ biết, mình đang thua cuộc. Thua một người đã chết, và thua cả một bản sao sống.
Một buổi chiều, Lạc Vũ đi làm về sớm. Cô thấy Huyết Vũ đang sửa soạn quần áo, chải chuốt kỹ càng hơn mọi khi.
“Huyết Vũ, anh lại ra ngoài sao?” Cô hỏi, cố nén sự run rẩy trong giọng nói.
“Ừ,” hắn đáp ngắn gọn, không thèm nhìn cô.
“Anh lại đi gặp cô ta sao? Tại sao… tại sao ngày nào anh cũng đi với cô ta?” Lạc Vũ không chịu đựng được nữa, hét lên. “Cô ta không phải là người anh tìm! Anh tỉnh lại đi!”.
Huyết Vũ dừng tay, quay lại nhìn cô. Ánh mắt hắn lạnh lẽo như băng, sắc bén như dao găm cứa vào tim cô.
“Tôi đã nói đừng xen vào chuyện của tôi. Nếu cô thấy phiền, tôi sẽ dọn khỏi đây,” hắn nói, từng từ từng chữ rõ ràng, tàn nhẫn.
Dọn khỏi đây? Hắn sẵn sàng bỏ đi vì cô gái đó sao?
Lạc Vũ sụp đổ. Cô ngồi bệt xuống sàn nhà lạnh lẽo, nhìn bóng lưng hắn khuất sau cánh cửa. Tiếng đóng cửa “rầm” một cái như đóng sầm lại cánh cửa hy vọng cuối cùng trong cô.

Huyết Vũ đi gặp Mã Thy. Nhưng hôm nay, cảm giác của hắn lại khác lạ.
Ngồi đối diện với Mã Thy trong nhà hàng sang trọng, nhìn cô ta cười nói, làm những cử chỉ nũng nịu, Huyết Vũ bỗng thấy chán ghét.
Mã Thy không phải Vân Khê. Vân Khê sẽ không cười giả tạo như vậy. Vân Khê sẽ không đòi hỏi hắn mua túi xách hàng hiệu. Vân Khê mạnh mẽ, kiên cường và khí chất hơn người phụ nữ hám tiền này gấp vạn lần.
Hắn đang làm cái gì thế này? Hắn đang tìm kiếm hình bóng người yêu cũ trên một con búp bê rỗng tuếch sao?
Đột nhiên, hình ảnh Lạc Vũ hiện lên trong đầu hắn. Cô gái ngốc nghếch với đôi mắt to tròn, lúc nào cũng lo lắng cho hắn, khóc vì hắn đau, cười vì hắn ăn ngon miệng.
Sự ấm áp của Lạc Vũ… hắn nhớ nó.
Huyết Vũ đứng phắt dậy, ném một xấp tiền lên bàn, lạnh lùng nói với Mã Thy đang ngỡ ngàng: “Đủ rồi. Đừng diễn nữa. Cô không giống cô ấy một chút nào cả. Và tôi… cũng chán trò chơi này rồi.”.
Hắn bỏ đi, mặc kệ Mã Thy gọi với theo.
Huyết Vũ trở về nhà. Lòng hắn bỗng nôn nao kỳ lạ. Hắn muốn nhìn thấy Lạc Vũ, muốn ăn bát canh sườn cô nấu, muốn nghe cô càm ràm bên tai.
Nhưng khi mở cửa bước vào, chào đón hắn là một màn đêm đen kịt và sự im lặng chết chóc.
“Lạc Vũ?”
Hắn gọi tên cô. Không có tiếng trả lời.
Hắn bật đèn lên. Căn nhà trống trải đến đáng sợ. Bếp núc lạnh tanh, không có hơi ấm, không có mùi thức ăn.
Trên bàn ăn trống rỗng, một tờ giấy trắng được đặt ngay ngắn bên cạnh bình nước.
Huyết Vũ bước tới, cầm tờ giấy lên. Nét chữ của Lạc Vũ tròn trịa, nắn nót, nhưng nhòe đi vài chỗ vì nước mắt.
“Huyết Vũ,
Khi anh đọc được những dòng này, có lẽ em đã rời đi rồi. Đừng tìm em.
Em xin lỗi vì thời gian qua đã làm phiền anh, đã xen vào cuộc sống của anh. Em cứ ngỡ sự chân thành của mình sẽ làm tan chảy tảng băng trong lòng anh, nhưng em sai rồi. Trong tim anh đã có một người khác, và em không bao giờ có thể thay thế được vị trí đó.
Anh nói đúng, anh thấy phiền, vậy thì em đi. Em trả lại sự tự do cho anh. Thẻ ngân hàng em để lại trong ngăn kéo, mật khẩu vẫn như cũ.
Em về quê đây. Tạm biệt anh. Mong anh hạnh phúc bên cô ấy.
Lạc Vũ.”
“Rầm!”
Huyết Vũ đập mạnh tay xuống bàn, tờ giấy bị vò nát trong lòng bàn tay hắn. Cơn giận dữ bùng lên như ngọn núi lửa phun trào.
Về quê? Rời đi? Ai cho phép cô ta tự quyết định? Ai cho phép cô ta bước vào cuộc đời hắn, làm đảo lộn mọi thứ, khiến hắn quen với hơi ấm của cô, rồi lại tàn nhẫn bỏ đi như vậy?
“Lạc Vũ! Cô giỏi lắm! Dám bỏ tôi mà đi sao?”
Huyết Vũ gầm lên trong căn phòng trống. Nhưng đáp lại hắn chỉ là tiếng vọng của sự cô độc. Lần đầu tiên trong đời, Huyết Vũ cảm thấy hoảng sợ. Hắn đã mất Vân Khê, giờ đây, hắn lại sắp mất đi Lạc Vũ sao?
Không! Hắn không chấp nhận!

Bình luận (0)

Để lại bình luận