Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Sự Hư Hỏng Sau Lớp Vỏ Bọc Thanh Lãnh
Lời nói thẳng thừng và đầy khiêu khích của Tống Lê khiến Hứa Từ như đứt phựt sợi dây lý trí cuối cùng. Anh là một người đàn ông trưởng thành, cấm dục bao năm, đứng trước người phụ nữ mình yêu đến tận xương tủy, lại còn bị cô trêu chọc như vậy, làm sao có thể giữ được bình tĩnh?
“Tống Lê, em giỏi lắm.” Hứa Từ gầm nhẹ trong cổ họng, đôi mắt đen láy giờ đây rực lửa tình. Anh không hôn cô nữa, mà dùng ánh mắt như muốn nuốt chửng cô để nhìn ngắm gương mặt kiều diễm dưới ánh đèn mờ ảo.
Anh tháo kính xuống, cất vào túi áo. Không còn lớp kính ngăn cách, sự sắc bén và dục vọng trong mắt anh hiện lên trần trụi. Anh nắm lấy tay cô, ép chặt lên đỉnh đầu, ghìm cô vào tường.
“Hứa… Hứa Từ… anh muốn làm gì?” Tống Lê lúc này mới cảm thấy chút e sợ, nhưng sự hưng phấn trong lòng lại dâng cao hơn cả nỗi sợ. Cô thích nhìn thấy anh mất kiểm soát vì cô.
“Làm điều mà em muốn.” Anh thì thầm, cúi xuống ngậm lấy đôi môi đang hé mở, cắn nhẹ một cái trừng phạt rồi lại mút mát đầy yêu chiều.
Bàn tay anh luồn vào trong áo khoác của cô, len lỏi qua lớp áo len mỏng manh, chạm trực tiếp vào làn da mịn màng, ấm nóng. Những ngón tay thon dài, có vết chai mỏng do cầm bút lâu năm, giờ đây đang lướt đi trên da thịt cô, mang theo sự thô ráp đầy kích thích. Anh vuốt ve vòng eo thon, rồi trượt dần lên trên, bao trùm lấy bầu ngực mềm mại.
“A…” Tống Lê không kìm được tiếng rên rỉ khi bàn tay anh chạm vào nơi nhạy cảm. Cô không mặc áo lót dày, chỉ là lớp vải ren mỏng manh, nên anh dễ dàng cảm nhận được sự đàn hồi và độ nực nội của đôi gò bồng đảo. Ngón tay anh điêu luyện vân vê đầu ngực đang dần cương cứng lên vì lạnh và vì kích thích.
“Đừng… ở đây là ngoài đường…” Tống Lê hổn hển phản đối, nhưng cơ thể cô lại phản bội lời nói ấy, cong người lên để đón nhận sự vuốt ve của anh.
“Không ai thấy đâu, trời tối, mưa to thế này.” Hứa Từ hôn lên cổ cô, liếm láp động mạch đang đập dồn dập dưới lớp da mỏng. “Hơn nữa, chẳng phải em thích cảm giác lén lút này sao?”
Câu nói trúng tim đen khiến Tống Lê cắn môi. Đúng vậy, cô thích sự kích thích này, thích cảm giác làm chuyện hư hỏng với người đàn ông luôn chỉnh tề, nghiêm túc như anh.
Hứa Từ càng lúc càng táo bạo. Bàn tay anh không chỉ dừng lại ở ngực, mà bắt đầu lần xuống dưới, luồn vào trong quần jean của cô.
“Hứa Từ!” Tống Lê hoảng hốt, kẹp chặt chân lại.
“Ngoan, thả lỏng ra.” Anh dỗ dành, nụ hôn di chuyển từ cổ lên vành tai, đầu lưỡi ấm nóng lách vào trong tai cô, khuấy đảo. “Anh chỉ kiểm tra xem em ướt chưa thôi.”
Sự trêu chọc đầy ma mị ấy khiến Tống Lê mềm nhũn cả người. Bàn tay anh đã chạm đến lớp vải lụa của chiếc quần lót. Anh không vội vàng xâm nhập, mà dùng ngón tay miết dọc theo khe rãnh ẩm ướt bên ngoài lớp vải.
Chỉ một động tác ấy thôi cũng đủ khiến Tống Lê run rẩy. Cô cảm nhận được dịch mật của mình đang rỉ ra, thấm ướt đáy quần.
“Hứa Từ… anh hư quá… anh là kiểm sát trưởng cơ mà…” Tống Lê vừa thở dốc vừa oán trách, nhưng giọng điệu lại nũng nịu vô cùng.
“Trước mặt em, anh chỉ là người đàn ông của em.” Hứa Từ cười khẽ, tiếng cười trầm thấp vang vọng trong lồng ngực, truyền qua cơ thể cô. Anh bất ngờ ấn mạnh ngón tay vào điểm nhạy cảm nhất của cô qua lớp vải.
“Á…” Tống Lê giật nảy người, hai chân bủn rủn suýt nữa thì ngã xuống, may mà có anh đỡ lấy.
“Ướt rồi này.” Anh thì thầm, giọng nói đặc quánh sự thỏa mãn. “Ướt đến mức có thể cảm nhận được qua lớp quần. Tống Lê, em dâm đãng thật đấy.”
Lời nói thô tục phát ra từ miệng người đàn ông thanh nhã này mang lại một sức công phá khủng khiếp. Tống Lê cảm thấy bụng dưới mình co thắt dữ dội, một luồng nhiệt nóng bỏng lan tỏa khắp tứ chi.
Đúng lúc đó, ánh đèn pha của một chiếc xe ô tô quét qua đầu ngõ. Cả hai giật mình dừng lại. Chiếc xe của trợ lý đã đến.
Hứa Từ luyến tiếc rút tay ra, chỉnh lại quần áo cho cô, nhưng ánh mắt nhìn cô vẫn rực lửa như muốn thiêu đốt tất cả. Anh hôn mạnh lên môi cô một cái chụt, rồi kéo cô đi ra xe.
“Lên xe. Chúng ta về nhà, hoặc… làm ngay trên xe.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận