Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đàm Ngư đem tất cả nói cho Thố Hoa.

Về thịt khô cô có rất nhiều kinh nghiệm, chỉ cho cô ấy phải rửa thịt thế nào, ướp bao nhiêu muối là vừa đủ. Lại cẩn thận đưa ớt ra cho cô ấy xem.

“Thứ này bỏng muốn chết!” Thố Hoa vừa thấy ớt liền nhảy dựng lên.

Ngày nhỏ cô từng nghịch ngợm cắn thử, lưỡi sau đó vừa bỏng vừa rát đến mấy ngày, giống như bị lửa đốt vậy.

“Ăn có chút cay nhưng mà có tác dụng làm nóng cơ thể rất tốt!” Đàm Ngư kiên nhẫn nói cho cô ấy: “Dùng cái này ướp vào thịt, mùa đông có thể làm nóng cơ thể”

Rồi dạy Thố Hoa sử dụng cả tiêu hạt.

Thố Hoa đã ở nơi này từ khi sinh ra, biết rất rõ nơi nào nhiều những thứ như vậy. Vừa nghe vừa gật gù, hứa ngày mai sẽ đưa tộc nhân tới hái thật nhiều về dự trữ.

Về phần bẫy thú cô qả thực không giỏi.

Trước đây cha Đàm có dạy, có điều Đàm Ngư chỉ biết qua qua một chút. Bẫy của cô trước nay chỉ có thể bẫy mấy con thú nhỏ, hoặc là bẫy chim. Đàm Ngư nói cho Thố Hoa, còn dặn dò cô ấy có thể nghiên cứu cải tiến.

Tộc Thỏ nhiều cái đầu như vậy, chắc hẳn sẽ có thể làm tốt hơn cô.

Nói chuyện một lúc tới giữa chưa, Ý Hiên cùng Xà Húc bê một đống thú lớn trở về. Dường như vẫn còn nữa, có điều lần này Xà Húc cùng Xà Kỳ đi ” vận chuyển”.

Ý Hiên tiến vào trong động.

“Bé con, hôm nay muốn ăn gì?” Ý Hiên tiến tới, ôm lấy Đàm Ngư.” Đừng giận dỗi nữa”

Nói rồi dúi vào trong tay Đàm Ngư một đám quả mọng lớn, còn có phần nhiều hơn phần Thố Hoa đưa tới.

Đàm Ngư biết chúng vô cùng khó hái, cùng với thái độ hối lỗi cũng không tiếp tục chiến tranh lạnh: “Anh mệt không?”

Ý Hiên ôm lấy cô, nhè nhẹ lắc đầu.

Mùi hương thơm mát của người con gái luôn khiến hắn thật dễ chịu.

“Tộc trưởng Ý Hiên” Cao Lệ lên tiếng, giọng có chút khàn khàn. “Tôi đại diện tới đây xin lỗi chuyện hôm trước.”

Ý Hiên chỉ tùy ý ừm một tiếng.

Thấy được hắn không có ý muốn tiếp chuyện, Cao Lệ chỉ thở dài kêu Thố Hoa rời đi.

“Xem kìa, săn nhiều thú như vậy, đã lấp kín cửa rồi.” Đàm Ngư nhìn đống thú đó, có chút buồn cười “Vài hôm nữa cúng đâu có đem theo được.”

“Để cho tộc thỏ nhìn.” Ý Hiên vẫn còn để bụng chuyện Cao Lệ ban đầu không tin tưởng hắn có thể cho Đàm Ngư sống tốt.

Trước đây hắn không thèm để Xà Húc săn thú làm ” sính lễ” bởi hắn chỉ coi Thố Hoa như một món hàng mượn tạm, đợi cô ta sinh con xong sẽ trả về, ngược lại hắn hi vọng Đàm Ngư có thể đời đời kiếp kiếp sống bên cạnh hắn.

Như vậy hắn còn thấy chưa đủ khoa trương

Đợi Xà Húc bê đống thịt thú trở về, bọn họ chọn ra ba con ngon nhất. Lọc da cắt thịt đem lên nướng. Còn lại đều được dùng dây leo buộc lại cẩn thận, đợi sáng mai sẽ có thú nhân tộc thỏ tới đem chúng tới lễ thần thú.

Trầm Ngư cẩn thận xoa lên thịt muối tiêu cùng chút ớt.

Ngày mai là ngày làm lễ quan trọng, lại còn ở một nơi xa lạ. Tâm trạng Đàm Ngư có chút hồi hộp.

“Không cần lo lắng, tộc trưởng của chúng tôi rất dũng mãnh.” Xà Kỳ nhìn ra được, cười hì hì khích lệ. “Sẽ không để cô phải đói đâu.”

Suy cho cùng ở thế giới cổ đại này, chuyện bọn họ phải lo lắng nhất suy cho cùng chỉ có rét và đói.

Ý Hiên ngồi bên cạnh cũng không dấu nổi biểu hiện chờ mong.

Đợi ngày mai làm xong lễ, uống nước thần thú cô dâu nhỏ liền có thể sinh con cho hắn. Sau đó lừa gạt cô ấy đặt ấn, như vậy cô dâu nhỏ sẽ mãi mãi không thể rời xa hắn.

Ràng buộc của thần thú chính là ràng buộc sâu nhất.

Xuyên qua mọi không gian mọi khoảng cách. Chỉ cần linh hồn còn tồn tại, cô chạy trốn đi đâu rồi sẽ đều trở về bên hắn.

Ý Hiên nhìn sang bên cạnh, dục vọng chiếm hữu không thể kìm chế mà lan tràn trong ánh mắt.

Đàm Ngư tập chung nhìn vào ngọn lửa, không rõ suy nghĩ điều gì, đôi mắt được lửa phải chiếu trở nên lấp lánh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận