Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Cảnh Cáo Của Anh Trai

Tuế Sơ châm một điếu thuốc, kẹp giữa hai ngón tay nhưng không hút, mặc cho khói thuốc lượn lờ bay lên. Anh hỏi: “Ở bên nhau từ khi nào?”

“Hôm kia.”

Cừ Chiêu vẫn luôn dõi mắt nhìn Tuế Hòa đang ở cách đó không xa. Lá rụng đầy mặt đất, cô đang cúi người chọn chọn lựa lựa, muốn tìm một chiếc lá đẹp nhất để chụp ảnh rồi làm thẻ kẹp sách. Khom lưng rồi lại đứng dậy mấy lần, xem ra thu hoạch cũng khá.

Tuế Sơ nhíu mày, “Hôm kia?” Anh bảo Tuế Hòa đến thành phố G, nguyên nhân chủ yếu là muốn để cô giải sầu, sau đó mới là muốn dụ Cừ Chiêu ra mặt. Lương Dục chỉ là cái cớ để Tuế Hòa chịu ra khỏi nhà mà thôi. Dựa theo lời Cừ Chiêu nói, chẳng lẽ chính anh lại là người tác hợp cho hai người họ sao?

Tuế Sơ đen mặt lại, anh hạ giọng: “Cừ Chiêu, cậu là người thông minh, không thể không nhìn ra tôi không thích cậu. Nhưng cậu có bao giờ nghĩ tới, tại sao tôi lại như vậy không?”

Cừ Chiêu thu hồi tầm mắt khỏi Tuế Hòa, mặt không chút biểu cảm. Hiển nhiên Tuế Sơ chán ghét hắn không chỉ đơn giản vì hội chứng cuồng em gái dẫn đến dục vọng chiếm hữu.

Tuế Sơ thấy dáng vẻ này của hắn, đột nhiên sung sướng bật cười thành tiếng, “Quả nhiên cậu không biết. Rất tò mò một năm kia Tuế Hòa đã đi đâu phải không?” Anh vỗ vỗ lên vai Cừ Chiêu, ngữ khí nhàn nhạt: “Cậu cho rằng tại sao cậu mãi không điều tra ra được?”

Cừ Chiêu liếc mắt nhìn bờ vai bị vỗ, lui về sau nửa bước tránh đi, “Là anh?”

“Không, không hoàn toàn là tôi, còn có Hòa Hòa nữa. Hòa Hòa cũng không muốn để người khác biết, nhất là cậu.”

Cừ Chiêu dời tầm mắt đi chỗ khác, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Tuế Sơ đút hai tay vào túi quần, ý cười còn vương trên mặt bỗng chốc trở nên lạnh lùng nghiêm túc, “Cừ Chiêu, tôi nói những lời này với cậu, không vì điều gì khác, chỉ là muốn cảnh cáo cậu, hiện tại cậu ở chỗ tôi không xin được chút lợi lộc nào đâu. Thế nên tôi mặc kệ cậu có suy nghĩ hiểm ác gì, thu hồi toàn bộ lại cho tôi. Nếu Hòa Hòa ở bên cậu mà không vui vẻ, tin chắc cậu có thể tưởng tượng được kết cục của bản thân mình.”

Cừ Chiêu tôn trọng anh là anh trai của Tuế Hòa, cũng khâm phục anh nhìn thấu mọi chuyện, nhưng vẫn không chịu nổi cái tâm tư bảo vệ Tuế Hòa quá mức của anh.

Hắn “chậc” một tiếng, “Sau này tôi và Tuế Hòa ở bên nhau, có phải tôi còn phải thường xuyên đối mặt với anh không?”

Tuế Sơ nhướng mày, tỏ vẻ khinh miệt xem thường, “Xem cậu có thể cùng Hòa Hòa đi đến cuối cùng hay không rồi hãy nói.”

Cừ Chiêu: “Ha ha.”

“Anh nói gì với anh em thế?” Tuế Hòa ngửa đầu nhìn Cừ Chiêu, dáng vẻ xinh đẹp dịu dàng, nhưng Cừ Chiêu lại nghĩ đến chuyện cô vẫn còn điều giấu giếm hắn.

“Không có gì,” Hắn chuyển sang chuyện khác, nhặt hai chiếc lá phong trên tay cô lên, “Chọn lâu như vậy mà chỉ lựa được có hai chiếc thôi à?” Hắn nhớ rõ ràng cô đã nhặt được rất nhiều trên tay mà.

Tuế Hòa mỉm cười: “Những chiếc khác vứt đi rồi, chỉ còn lại hai chiếc đẹp nhất này để làm thẻ kẹp sách thôi.”

“Anh nhìn thấy giống nhau cả mà.”

“Anh không hiểu đâu.” Tuế Hòa lấy ra chiếc phong bì đã chuẩn bị sẵn, cẩn thận cất lá phong vào, trong miệng lẩm bẩm, “Trở về ép phẳng lại chắc chắn sẽ rất đẹp.”

Cừ Chiêu xoa xoa đầu cô, không tỏ ý kiến gì. Chỉ cần ngẩng đầu lên, khắp nơi đều là cành khô lá úa, nhưng cảnh sắc tiêu điều hoang vắng này ở trong mắt Tuế Hòa lại trở nên thật đẹp.

Cừ Chiêu nghĩ, hắn có khác gì chiếc lá rụng này đâu? Lá rụng nhìn thì đẹp, nhưng rốt cuộc đã không còn sức sống nữa rồi. Hắn nhìn thì vô hại, nhưng trái tim đã sớm thối rữa đen sì từ lâu.

Người ta thường nói lá rụng về cội. Cừ Chiêu hy vọng Tuế Hòa cũng có thể trở thành cội rễ của hắn.

Tuế Hòa vừa trở về thành phố B, Nam Nhĩ Hạo liền gọi điện đến.

Cừ Chiêu hỏi: “Ai thế?”

Tuế Hòa giơ màn hình điện thoại lên trước mặt Cừ Chiêu, “Nè.”

Hắn trầm mặc hai giây, rồi hất cằm: “Nghe đi.”

Tuế Hòa chần chừ trượt nút nhận cuộc gọi. Trong suốt cuộc trò chuyện, biểu cảm của cô rất nhàn nhạt, chỉ đến lúc nói hai câu cuối cùng, đuôi lông mày mới nhếch lên một chút.

“Sao thế?”

“Cậu ấy mời em đi dự tiệc sinh nhật.”

“Em đồng ý rồi?” Vừa rồi hắn thấy Tuế Hòa gật đầu.

“Đồng ý rồi,” Nhìn thấy sắc mặt Cừ Chiêu không tốt lắm, Tuế Hòa chọc nhẹ vào bụng hắn, “Cậu ấy bảo anh đi cùng em nữa.”

Không từ chối, không chỉ bởi vì Cừ Chiêu sẽ đi cùng cô, mà còn bởi vì cô không thể khiến Tuế Tử Đình khó xử. Nam Nhĩ Hạo sau khi về nước đã làm rất nhiều chuyện, tuy rằng không công khai ra ngoài ánh sáng, nhưng Tuế Hòa biết cậu ta sẽ không dễ dàng chịu thua trước Nam Nhĩ Đằng.

Đầu tiên Cừ Chiêu cười gượng một tiếng, giây tiếp theo gương mặt lập tức biến sắc, lạnh giọng nói: “Không đi.”

“Ấu trĩ.” Tuế Hòa đi theo sau lưng hắn, “Anh không đi thì một mình em đi nhé?”

Cừ Chiêu quay đầu lại, trừng mắt nhìn cô: “Em dám?”

Tuế Hòa ưỡn ngực ngẩng cao mặt, “Anh cảm thấy em có dám hay không?”

Cừ Chiêu dứt khoát nhắm mắt lại không thèm nhìn cô nữa, đi thẳng về phía phòng ngủ, một câu cũng không chịu nói.

“Vậy nên anh sẽ không đi cùng em hả?” Tuế Hòa hô to về phía bóng lưng hắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận