Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong lòng Lê Đông lộp bộp, che lại đồng hồ lạnh lẽo trên cổ tay, tin tưởng những lời này không chút nghi ngờ nào.

Cuối tuần, Khương Từ Niên phải về nhà một chuyến, chỉ còn Lê Đông ở khách sạn một mình.

Anh đưa cho cô một tấm thẻ ngân hàng, nói đây là tiền tiêu vặt, rất muốn chăm sóc thân thể cô, mật mã vẫn là sinh nhật của Lê Đông, thoạt nhìn tấm thẻ vẫn còn mới tinh, giống như mới làm trước đó không lâu.

Lê Đông cầm thẻ đi đến máy ATM kiểm tra, cô vẫn luôn tò mò rốt cuộc Khương Từ Niên có bao nhiêu tiền, cho đến khi nhìn thấy số dư trong thẻ, mấy con số không liên tiếp, ước chừng có 90 vạn.

Lê Đông cứng đờ tại chỗ, số tiền này ở trong huyện nhỏ có thể thanh toán khoản tiền mua phòng xép, mà trong miệng anh chỉ là tiền tiêu vặt.

Rốt cuộc Khương Từ Niên có rất nhiều tiền, mới có thể yên tâm giao thẻ cho cô như vậy.

Cô cầm đi mua cơm xong trở lại khách sạn, vừa mới đi vào đại sảnh, đã thấy tốp năm tốp ba người đàn ông vây quanh ở trước quầy lễ tân dò hỏi cái gì đó.

Cô tò mò nghiêng đầu sang nhìn, một bên lại đi vào trong thang máy.

Chỉ thấy sau khi nhân viên công tác ở quầy lễ tân nhìn thấy cô, vươn ngón tay ra chỉ Lê Đông, trong miệng còn nói cái gì.

Lê Đông trong túi có 90 vạn lập tức trở nên chột dạ, không rõ nguyên nhân mà khẩn trương, bước chân đi về phía thanh máy nhanh hơn.

“Cô gái nhỏ bên kia!”

Người đàn ông lên tiếng kêu cô, cầm đầu bọn đàn ông khác chạy tới cô, ngay sau đó năm người đàn ông khác chạy tới theo sau anh ta.

Lê Đông chân mềm nhũn mà lùi phía sau một bước.

Người đàn ông trung niên hiền lành tươi cười vô cớ làm cho người ta cảm thấy an tâm, cố ý thả lỏng lưng xuống, đến trước mặt cô, thấp giọng hỏi: “Cháu quen biết với Khương Từ Niên đúng không?”

Lê Đông gật đầu không rõ nguyên nhân.

“Vậy có thể nói chuyện cùng chúng tôi không? Chúng tôi muốn hiểu thêm về tình huống của cậu ấy.”

Lê Đông vừa muốn hỏi bọn họ là ai, liền thấy người đàn ông thò tay vào túi áo khoác bên trong, dùng quần áo che giấu, đưa giấy chứng nhận ra ngoài, mở ra cho cô xem.

Là giấy tờ cảnh sát.

Trên mặt Lê Đông tỏ ra bình tĩnh, trên thực tế đã sớm luống xuống.

Cô cũng không biết tại sao bản thân lại cảm thấy chột dạ, trong đầu hiện lên trăm vạn loại tưởng tượng, nghi ngờ 90 vạn trong túi này, có phải xuất phát từ nơi nào không hợp pháp hay không.

Bọn họ dẫn cô tới nhà ăn khách sạn ở lầu một, còn không đến chỗ ăn cơm, nơi này ngoại trừ bảo vệ ở ngoài ra cũng chỉ có bọn họ.

“Cháu là bạn cùng lớp của cậu ta, tại sao lại ở cùng một chỗ?”

Chú cảnh sát một bên rót trà nóng cho cô một bên hỏi.

Trong đầu Lê Đông chuyển động bay nhanh, nghĩ đến tuổi của bản thân, tức khắc cảm thấy Khương Từ Niên chỉ sợ là thật sự đã làm chuyện trái pháp luật!

Rốt cuộc thì cô chỉ mới mười sáu tuổi, trên pháp luật này thuộc về việc cưỡng gian vị thành niên.

“Cháu tới nơi này phụ đạo vật lý giúp cậu ấy… Cậu ấy sẽ trả tiền phụ đạo cho cháu.”

Cảnh sát trước mặt vừa nghe, lập tức sắc mặt trở nên nghiêm túc.

“Vậy chỉ một mình cháu tới nơi này? Ngoại trừ việc giúp cậu ta học tập, cậu ta có làm chuyện gì khác với cháu hay không?”

“Không, không có, không có.” Lê Đông hoảng loạn xua tay: “Cháu thật sự chỉ giúp cậu ấy học mà thôi, Khương Từ Niên là người rất tốt, đầu óc cũng rất thông minh, học cũng rất nhanh.”

“Các cháu ở khách sạn đều làm cái này?”

Lê Đông gật đầu.

Trên mặt cảnh sát treo lên nụ cười hoà đồng, hiền lành mà trên gương mặt chính nghĩa càng thêm lấy lòng người khác: “Vậy cháu có thể nói với chú, ấn tượng của cháu đối với Khương Từ Niên ra sao không.”

Lê Đông nói đúng sự thật: “Người lớn lên rất đẹp trai! Rất được hoan nghênh, thích giúp đỡ mọi người, giúp cháy không ít chuyện, lần trước cháu bị chó hoang đuổi theo cũng là cậu ấy giúp cháu.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận