Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lúc này, Lý Tử Lục cười một cách đau khổ: “Tôi thật là một kẻ ngốc… Sau khi Hiểu Ý qua đời, tôi mới nhận ra tôi rất yêu cô ấy… nhưng tôi đã hại ch ết cô ấy…”

Sự im lặng kéo dài trong phòng khách.

Một lúc lâu sau, Tề Vãn thở dài:“Tôi buồn ngủ rồi muốn ngủ một lúc.”

Hiểu rồi, vậy thì sao? Từ đầu đến giờ, cô chỉ coi Lý Vỹ Quân như một người bạn cùng giường.

Tình yêu quá nặng nề đối với cô, và cũng không cần nó.

“Em có yêu anh ấy không?” Đôi mắt của Lý Tử Lục nhìn chằm chằm vào Tề Vãn.

Tề Vãn liếc nhìn anh, khóe miệng nhẹ nhàng cong lên.

“Tôi cá là em không trả lời được?” Giọng Lý Tử Lục đột nhiên trở nên nguy hiểm.

Tề Vãn đứng dậy nói: “Xin lỗi, anh Lý, đây là thời gian nghỉ phép của tôi.”

“Vậy sao?” Lý Tử Lục từ từ đứng dậy. Đột nhiên, anh nhanh chóng bước đến gần Tề Vãn.

“Anh…” Tề Vãn chuẩn bị rút lui thì Lý Tử Lục vòng hai cánh tay cơ bắp của mình ôm lấy vòng eo thon gọn của cô.

“Chỉ cần em nói rằng em yêu Vỹ Quân, nhất định tôi sẽ để em đi…” Lý Tử Lục nhìn thẳng vào cô, đôi mắt rực cháy tràn đầy ham muốn.

Biết nói thế nào đây? Cô có yêu anh ấy không?

Cô có yêu anh ấy không?

Không, đừng yêu? Không, chính bản thân cô cũng không biết?

Làm thế nào để trả lời những điều mà thậm chí cô không thể tự trả lời?

Cô chỉ có thể lạnh lùng nhìn đáp lại Lý Tử Lục.

“Tôi nói cho em biết, trừ khi em nói rằng em yêu anh ấy, bằng không, tôi sẽ không buông tay. Tôi đã đánh mất tình yêu một lần. Lần này, tôi sẽ không lùi bước.” Giọng nói của Lý Tử Lục như đang cảnh báo Tề Vãn vậy.

“Tùy anh.” Tề Vãn nhẹ nhàng nói, cô cũng không thể chống cự được.

Cô không cần phải giải thích bất cứ điều gì với anh, bởi vì cô không hiểu, cô không hiểu tình yêu là gì.

“Hừ.” Lý Tử Lục buông cô, đi ra khỏi cửa.

Sau khi Lý Tử Lục rời đi, Tề Vãn đã ngồi trên ghế sofa cuộn người mệt mỏi trong một góc.

Màn đêm buông xuống. Tề Vãn không ngủ nổi muốn ra ngoài. Ánh sáng trong phòng khách của Lưu Ninh ở căn hộ đối diện vẫn sáng đèn, đã thu hút sự chú ý của cô.

Đột nhiên, như nhớ ra điều gì đó, Tề Vãn lao vào phòng, lấy balo ra, bỏ vào vài bộ quần áo rồi lao ra khỏi nhà.

Coi như cô đang tìm 1 lối thoát, cũng không sao cả. Lý Tử Lục đã đến, Lý Vỹ Quân cũng có thể đến? Nghỉ phép là để khiến cho bản thân được thư giãn. Cô không muốn cuộc sống của mình bị hủy hoại. Cô còn muốn tiếp tục được tự do.

“Tề Vãn?” Lưu Ninh nhìn Tề Vãn đứng ngoài cửa, chớp mắt nghi hoặc.

Nhìn những vết bầm tím mờ trên gò má của Lưu Ninh, Tề Vãn cảm thấy hơi áy náy, nhưng vẫn đã cố gắng mỉm cười: “Tôi… Tôi có thể ở tạm phòng của anh vài hôm được không?”

Lưu Ninh sững sờ một lúc, sau đó cúi đầu xuống, nhìn vào chiếc túi du lịch trong tay Tề Vãn, cười hạnh phúc: “Thậm chí cô còn mang theo cả hành lý. Làm sao tôi dám từ chối?” Nói xong, anh ấy đưa tay ra kéo Tề Vãn vào nhà.

“Tôi xin lỗi… Anh có còn đau không?” Tề Vãn nhìn vào gò má của Lưu Ninh, đầy tội lỗi.

“Không sao, vết thương nhẹ thôi, một hai ngày nữa sẽ khỏi mà.” Lưu Ninh đặt túi hành lý của cô sang một bên rồi nói: “Có chuyện gì vậy? Người đàn ông đó lại đến làm phiền cô nữa à?”

Vào ngày thứ ba trốn trong nhà Lưu Ninh, Tề Vãn đã nhận ra rằng sự lựa chọn của cô quả nhiên rất khôn ngoan.

“Vãn Vãn, cô thực sự không xuống gặp anh ấy à?” Lưu Ninh chậm rãi bước đến cửa sổ và đưa cho Tề Vãn một ly nước trái cây.

“Nó không cần thiết.” Tề Vãn cầm lấy ly nước trái cây rồi uống một ngụm. Mắt cô vẫn rũ xuống, nhìn Lý Vỹ Quân đang hút thuốc bên xe ở tầng dưới. Anh ấy rất trầm lặng, chỉ hút từng điếu một, đôi khi đi loanh quanh một lúc, nhưng chủ yếu là dựa vào xe và im lặng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận