Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không thể không nói, nhiều ngày không làm, Thẩm Nhạn Thu ra càng nhiều nước, hoa huyệt chặt chẽ vây lấy côn ŧᏂịŧ cứng rắn của nam nhân.
Côn ŧᏂịŧ Hoắc Thành Diễn ở trong tiểu huyệt ướŧ áŧ của cô càng thêm lộng hành ra ra vào vào.
Hắn cúi đầu cắn xương quai xanh của cô, đầu lưỡi liếʍ láp đi xuống, Thẩm Nhạn Thu khẽ rùng mình, trong cổ họng tràn ra một tiếng rêи ɾỉ kiều mị, mị thái mọc lan tràn.
“Có…..A ưm…”
Thẩm Nhạn Thu ý loạn tình mê, bị Hoắc Thành Diễn điên cuồng đỉnh lộng nhấp nhô lên xuống, giống như một cây lục bình trước sóng rẽ của con thuyền.
Thẩm quai xanh nhô lên, mười phần hữu lực.
Bàn tay Hoắc Thành Diễn vuốt dọc từ eo cô lên trên hai cái bánh bao mượt mà. Thẩm Nhạn Thu cảm giác như có dòng điện chạy xẹt qua, truyền từ eo lên đầṳ ѵú.
Đầṳ ѵú ngạo kiều cứng rắn, bị nam nhân túm trong tay, hắn dùng sức rất mạnh, xoa nắn nhũ thịt thành đủ hình dạng, đầṳ ѵú phấn hồng lúc ẩn lúc hiện qua các kẽ tay.
Hai ngón tay hắn kẹp lấy đầṳ ѵú như quả anh đào, một dòng điện mãnh liệt chui vào lớn não cô.
Hoa huyệt bên dưới như bị đυ.ng vào chốt mở, da^ʍ thuỷ tuôn ra như suối, viên âm hạch nho nhỏ kia bị tìиɧ ɖu͙© kɧıêυ ҡɧí©ɧ đến sưng to.
“A a…… Chậm một chút……” Thẩm Nhạn Thu hơi không chịu nổi, làn da bạch ngọc thấm mồ hôi, đèn đường toả ánh sáng vàng nhạt xuyên qua cửa sổ xe, chiếu lên mặt, lên vai, lên cặp nhũ hoa đầy đặn của cô.
Hoắc Thành Diễn híp mắt, nhìn cô đang mị nhãn như tơ, hắn nâng chân Thẩm Nhạn Thu lên đặt trên vai mình, cường thế lại mãnh liệt ra vào, giống như tên đã lên dây lập tức phải buông tay, mũi tên đâm trúng tấm bia, côn ŧᏂịŧ sưng to đâm vào tận đáy huyệt, nghiền ép vách hoa chật hẹp.
Hoắc Thành Diễn nâng cằm cô lên, hôn từ cái trán của cô xuống, tràn đầy ôn nhu cùng mật ý.
Hắn hôn chóp mũi cao cao của cô, hôn đôi môi đỏ bừng, hôn chiếc cằm tinh xảo, giọng nói mê hoặc khàn khàn của nam nhân vang lên bên tai cô, “Thời điểm tự an ủi em nghĩ đến cái gì?”
Hơi thở của Thẩm Nhạn Thu loạn nhịp, tim sắp nhảy lên cuống họng, cô hơi ngẩng đầu, dựa ra sau, khuỷu tay chống lên tay lái. Trong cơn cơn mơ hồ, côn ŧᏂịŧ không ngừng va chạm làm cô ý loạn tình mê.
Thẩm Nhạn Thu khẽ hừ một tiếng, giọng nói quyến rũ, ánh mắt như ngậm nước xuân, đôi môi đỏ bừng hé mở, “Ân…… A…… Không biết, cái gì cũng nghĩ tới.”
“Ồ?” Nam nhân khẽ cười một tiếng, l*иg ngực hơi rung động, hắn chạm vào âm đế sưng to của cô, linh hoạt mà xoa nắn.
Thẩm Nhạn Thu sảng khoái đến kêu lên, “A…… Chậm một chút……Ngứa quá……”
Cao trào tới quá nhanh, cô còn chưa kịp phản ứng lại. Hoắc Thành Diễn khí định thần nhàn, côn ŧᏂịŧ cực lớn vẫn không ngừng đưa đẩy, từng cú đâm thật sâu lại rút ra.
Lôиɠ ʍυ ngoằn ngoèo không ngừng ma sát lên miệng huyệt, Thẩm Nhạn Thu không ngừng thở dốc.
Cô lắc lắc mông, muốn thoát khỏi ôm ấp của Hoắc Thành Diễn, kết quả hắn lại nắm eo cô ấn xuống.
Côn ŧᏂịŧ trướng to kia lập tức thâm nhập đến chỗ sâu nhất, loại đột ngột mất hồn này, đúng là muốn mạng.
Hoắc Thành Diễn ma sát hoa huyệt của cô, ngón tay nghiền áp âm đế, qυყ đầυ cực lớn khai phá vách trong của cô.
Côn ŧᏂịŧ nóng bỏng khuấy đảo làm da^ʍ thuỷ bắn tung tóe, trong không gian nhỏ hẹp tràn ngập hương vị triền miên của hai người.
“Ưm….thoải mái quá….”
“Nói cho tôi, lúc tự an ủi em nghĩ tới cái gì?”
Hoắc Thành Diễn hứng thú nhìn chằm chằm bộ dáng động tình của cô, hai má đỏ ửng, hàm răng cắn chặt môi dưới, thật là muốn thao chết cô.
Thẩm Nhạn Thu hiểu rõ, lão cáo già này lại muốn nghe cô nói mấy lời ngon ngọt. Cô vặn vẹo eo, làm theo hắn nói không chừng sẽ được tha.
Thẩm Nhạn thu dùng nhũ hoa cọ lên l*иg ngực rắn chắc của nam nhân.
Thân thể cô mềm mại, giọng nói cũng nũng nịu nhẹ nhàng, “Ưm….Đương nhiên là nghĩ tới anh…..”
Hoắc Thành Diễn cuối cùng cũng vừa lòng, hắn cong môi, tăng nhanh tốc độ chọc vào rút ra. Nhục côn tử mạnh mẽ rẽ từng tầng thịt mềm tiến sâu vào trong, trên ghế da đều là dâʍ ɖị©ɧ bị đánh văng ra của cô.
Thẩm Nhạn Thu cảm thấy đầu óc trống rỗng, hoa huyệt bị cắm đến tàn nhẫn, lớn khái khoảng trăm cái, người nam nhân này mới buông tha cô.
Lỗ nhỏ của Hoắc Thành Diễn rỉ ra dâʍ ɖị©ɧ, sắp bắn ra. Hắn nhanh chóng rút côn ŧᏂịŧ, tϊиɧ ɖϊ©h͙ đặc sệt trực tiếp bắn lên ngực cô, có một ít văng lên cằm, cảnh tượng vô cùng da^ʍ mỹ.
Thẩm Nhạn Thu nằm đè lên ngực Hoắc Thành Diễn, mệt không muốn động đậy. Nam nhân được ăn uống no nê, vô cùng hài lòng vuốt ve tấm lưng mướt mồ hôi của cô, “Nghĩ đến tôi hay nghĩ đến nó?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận