Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Dã Thú Trong Xe (Phần 2)
Ngón tay của Lâm Dịch Phong giống như một con rắn độc, luồn lách vào nơi sâu nhất, ẩm ướt nhất của Bùi Yên. Hắn không có chút kỹ thuật nào, chỉ đơn giản là thúc mạnh, móc ngoáy, tìm kiếm sự run rẩy của cô.
“A… Đừng… đừng ở đó…”
Bùi Yên cong người lên như con tôm. Hắn vừa chạm đúng vào điểm mẫn cảm nhất, nơi mà ngay cả Vệ Diễn cũng chưa bao giờ dám mạnh bạo khám phá. Cảm giác vừa nhục nhã vừa kích thích khiến cô muốn phát điên.
“Ở đây à?” Lâm Dịch Phong cười tà ác, ngón tay càng ra sức nghiền nát hạt đậu nhỏ đang sưng lên. Hắn đâm ngón tay vào sâu hết cỡ, rồi lại rút ra, kéo theo một sợi dịch dâm trong suốt.
Tiếng rên rỉ của Bùi Yên ngày càng lớn, không thể kiểm soát được. Cô cắn chặt môi dưới, cố gắng không phát ra âm thanh dâm đãng này, nhưng cơ thể đã phản bội cô.
“Rên đi chứ, sao lại nín?” Hắn thúc thêm ngón thứ hai vào. “Lỗ lồn của em chặt thật đấy, kẹp ngón tay anh muốn gãy luôn rồi.”
“Không… không phải…”
Hoa huyệt của cô co bóp điên cuồng. Cơn khoái cảm xa lạ ập đến như vũ bão. Cô không muốn, cô thật sự không muốn, nhưng cơ thể cô lại đang tận hưởng sự xâm phạm này.
“A! A… Aaaa!”
Bùi Yên hét lên một tiếng chói tai. Toàn thân cô co giật, bụng dưới thắt lại. Một dòng nước ấm nóng phun ra, bắn ướt cả tay hắn và đệm ghế. Lồn cô co giật không ngừng, kẹp chặt lấy hai ngón tay hắn.
Cô đã lên đỉnh.
Lâm Dịch Phong nhìn cô gái đang thở hổn hển dưới thân, đôi mắt lờ đờ vì khoái cảm, khuôn mặt đỏ bừng. Hắn rút ngón tay ra, đưa lên mũi ngửi.
“Thơm thật.” Hắn liếm ngón tay dính đầy dâm thủy của cô. “Nhưng anh vẫn chưa no.”
Hắn đẩy cô nằm ngửa ra, hai chân banh rộng, ép đầu gối cô sát vào ngực. Tư thế này khiến nơi tư mật của cô phơi bày hoàn toàn trước mặt hắn.
“Anh… anh định làm gì nữa?” Bùi Yên hoảng sợ, linh cảm có điều gì đó còn kinh khủng hơn sắp xảy ra.
Lâm Dịch Phong không trả lời. Hắn cúi đầu xuống, mái tóc đen dày của hắn cọ vào bắp đùi non của cô.
Và rồi, một cảm giác ấm nóng, ướt át không thể tưởng tượng được ập đến.
Hắn đang liếm cô.
“KHÔNG!!!”
Bùi Yên gào lên, sự sỉ nhục này còn hơn cả việc bị cưỡng hiếp. Hắn… hắn lại có thể…
Lâm Dịch Phong mặc kệ sự giãy giụa của cô. Hắn như một con thú đói tìm thấy nguồn nước. Cái lưỡi thô ráp của hắn liếm dọc theo khe lồn ướt át, mút mạnh lấy hai mép thịt non mềm. Hắn liếm sạch dòng dâm thủy còn sót lại sau cơn cao trào của cô.
Bùi Yên khóc nấc lên. “Bẩn… bẩn lắm… anh tha cho tôi đi…”
“Bẩn sao? Anh thấy nó là món ngon nhất trên đời.”
Hắn vùi mặt sâu hơn vào lồn cô. Hắn dùng lưỡi tách hai mép thịt ra, tấn công thẳng vào cái hột le đang run rẩy. Hắn mút nó, day nó, cắn nhẹ nó.
“Ư… ưm… a…”
Bùi Yên không thể chịu đựng được nữa. Cơn khoái cảm còn mạnh mẽ hơn gấp bội lần trước ập đến. Lưỡi hắn linh hoạt như một con rắn, chọc sâu vào cái lỗ nhỏ, khuấy đảo bên trong.
Toàn thân cô lại bắt đầu co giật. Cô xấu hổ đến mức muốn chết đi, nhưng không thể ngăn được cái lồn mình đang co bóp để đáp lại hắn.
Hắn ngẩng đầu lên một chút, nhìn khuôn mặt đẫm nước mắt của cô, rồi lại cúi xuống, liếm mạnh một cái từ lỗ lồn lên đến bụng dưới.
“Phun ra cho anh xem, con đĩ nhỏ.”
Câu nói thô tục đó như một liều thuốc kích thích cuối cùng.
“AAAAA!”
Bùi Yên cong người, một dòng nước nữa lại phun ra, bắn thẳng vào mặt hắn. Cô run rẩy, cơ thể hoàn toàn xụi lơ, không còn chút sức lực nào.
Lâm Dịch Phong không hề né tránh. Hắn liếm sạch dâm thủy trên mép mình, đôi mắt tối sầm lại vì hưng phấn. Hắn trườn người lên, đè lên cơ thể mềm nhũn của cô.
Hắn hôn cô.
Bùi Yên cảm nhận được vị mặn và tanh nồng quen thuộc trong miệng mình.
Là nước lồn của cô.
Hắn đang ép cô nuốt nó.
Cô ghê tởm, cố gắng đẩy hắn ra, nhưng hắn bóp chặt cằm cô, ép cô phải nuốt xuống.
“Ngoan.” Hắn hôn lên trán cô, giọng nói khàn đặc. “Yên Yên, ngọt hay không? Đây là hương vị của em đấy!”
Bùi Yên nhắm nghiền mắt, nước mắt của sự nhục nhã và tuyệt vọng lại một lần nữa tuôn rơi.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận