Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đường Đường ngoan ngoãn kẹp lấy, thật sự rất nghe lời.” Giọng của hắn khàn đục, chậm rãi rút ngọc thế* đã ướt nhẹp ở giữa hai chân ra.
*ngọc được điêu khắc thành hình dương vật, dùng như dương vật giả thời cổ lớn.
Sau khi ngọc thế được lấy ra, dâm thủy bị chặn lại ở bên trong miệng huyệt không kịp khép lại cứ thế mà chảy ra ngoài, bầu không khí bỗng phảng phất một chỗ mùi vị ấm áp đặc biệt. Lòng bàn tay của Tả Triều Chi chạm lên hạt âm đế nhỏ nhô ra bên dưới, cả người Đường Miên co giật một đợt, thịt nộm bên trong huyệt thịt bắt đầu co rút liên tục, hút toàn bộ ngón tay của Tả Triều Chi vào bên trong hoa huyệt ướt át.
“Đường Đường đúng thật là dâm đãng, ướt như vậy, có phải là rất thích ngậm ngọc thế không? Những lúc ta không có ở đây, Đường Đường đã tự mình thống khoái mấy lần, hửm?” Tả Triều Chi nhẹ nhàng liếm lỗ tai khiến cơ thể nàng càng run rẩy kịch liệt, huyệt động quyến rũ cũng chuyên tâm ngậm chặt đầu ngón tay của hắn.
Đường Miên ưm một tiếng, không muốn trả lời loại câu hỏi này. Bên dưới bụng của nàng cảm thấy tê dại một trận, một cảm giác trống vắng khao khát.
Đường Miên không trả lời, Tả Triều Chi lại rút đầu ngón tay ra. Hắn khẽ vuốt ngọc thế đã ướt đẫm trong tay, thậm chí còn giơ ngọc thế lên để Đường Miên nhìn thấy
Hắn hờ hững vuốt ve ngọc thế trơn trượt, lẩm bẩm cảm thán: “Ấm thật đó! Có câu mỹ nhân dưỡng ngọc* quả thật không sai. Đường Đường có thể dưỡng bình an khấu của ta không?” Nói tới đây, hắn dùng một tay cầm bình an khấu của mình lên, đó là bình an khấu treo ở bên hông của hắn.
*Thời xưa nữ tử thường mang theo ngọc bội bên mình, ngọc bội của mỹ nhân thường sẽ rất đẹp, ý ở đây nói người đẹp thì sẽ dưỡng ra ngọc tốt.
“Đừng, sẽ không lấy ra được!” Gương mặt của Đường Miên phiếm hồng, cái bình an khấu mà hằng ngày đeo ở bên người của hắn, nếu như nhét nó vào trong người của nàng thì ngượng đến biết nhường nào?
“Sẽ dưỡng được thôi. Đầu tiên sẽ thao đến huyệt nhỏ mở ra, sau đó nhét bình an khấu vào.” Tả Triều Chi không để ý đến sự kháng nghị của nàng, đặt ngọc thế ở một bên xong lại lật Đường Miên nằm nhoài ra phía cuối giường, đối diện với tấm gương.
Nữ nhân ở phía trước, nam nhân ở đằng sau, bên trong cơ thể đột ngột bị côn thịt to lớn chen vào khiến nữ nhân kiều diễm khẽ rên lên một tiếng. Tả Triều Chi ra lệnh: “Đường Đường, ngẩng đầu lên nhìn dáng vẻ bây giờ của nàng.”
Đường Miên không nghe lời, cúi thấp đầu xuống. Tả Triều Chi hung ác đâm vào nơi sâu nhất, lặp lại một tiếng: “Ngẩng đầu.”
Đường Miên vẫn mặc kệ.
Sự phản kháng trong im lặng đó dẫn tới một trận ra vào đến điên dại của côn thịt, Đường Miên lúc này thật sự chịu không nỗi nữa mới ngẩng đầu lên. Nữ nhân nhìn mình nhưng lại không giống mình ở trong gương, cặp mắt quyến rũ như tơ tằm, đôi môi hé mở, trong miệng không ngừng phát ra nhưng âm thanh xấu hổ yêu kiều, mềm mại.
Hình ảnh trong gương vô cùng ám muội, Đường Miên di chuyển tầm nhìn xuống góc độ nào đó bên dưới, nàng có thể nhìn thấy thứ dị vật màu đỏ tía đang từng chút một ra ra vào vào bên trong cơ thể của mình.
Bạch bạch bạch, hai túi nang nặng nề va vào đáy chậu phát ra những âm thanh ám muội. Cảm giác sung sướng bắt đầu tích tụ trong người, Đường Miên dần dần chìm sâu trong khoái cảm sung sướng đó, những tiếng rên đê mê vang lên kéo dài tới nửa canh giờ, bản thân nàng cũng không biết mình đã lên đỉnh bao nhiêu lần rồi nữa.
Sau khi Tả Triều Chi hoàn toàn phóng thích bản thân, lúc này Đường Miên rũ cả người mềm nhũn ôm cái bàn, hai đùi nàng mở rộng, miệng huyệt còn chảy tí tách tinh dịch.
“Đường Đường, tự mình tách âm hộ nhỏ ra nào.” Người kia dùng giọng trầm thấp ở cổ họng yêu cầu.
Đường Miên mất đi năng lực phản kháng, lấy bốn ngón tay tách miệng huyệt ra, thịt nộm bên trong còn đang co rút liên tục.
Tả Triều Chi tháo bình an khấu treo bên hông xuống, một cảm giác lạnh lẽo ngập tràn bên trong hoa huyệt. Mãi cho tới khi bình an khấu được nhét vào thật sâu bên trong hoa huyệt của nàng, cơ thể của Đường Miên mới sản sinh ra một loại cảm giác ngứa ngáy không diễn tả được bằng lời.
“Có khi nào không lấy ra được không?” Nàng vẫn luôn có chút lo ngại.
“Đừng sợ, ta có thể làm cho Đường Đường ướt đến nỗi nó sẽ tự trượt ra ngoài.” Hắn vừa đáp, lại vừa khép lại đôi chân vô lực đang mở ra của Đường Miên.
Giữa lúc Tả Triều Chi dùng nước trong chậu rửa sạch tay, Đường Miên nghe được một loạt tiếng kêu meo meo, nàng lập tức vô cùng mừng rỡ mà ngồi dậy.
“Trà Trà.” Nàng vừa mở miệng gọi, Tả Triều Chi đã nghiêng đầu nhìn Đường Miên bằng một ánh mắt ngờ vực.
“Ta thật sự rất muốn uống trà.” Câu nói buột miệng khi nãy được nàng lấp liếm bằng chuyện khát nước muốn uống trà.
Trong mắt của Tả Triều Chi vẫn còn sự nghi ngờ, chỉ là vẫn chậm rãi đi qua một bên rót trà cho Đường Miên. Nàng không để ý tới trà của hắn đưa, ảnh mắt chỉ chăm chú nhìn vào bóng dáng một con vật nhỏ bến lẽn bò vào ở phía sau bức rèm che kia.
Tả Triều Chi nhìn bóng dáng con vật nhỏ kia, thầm nghĩ: ‘Con mèo chết tiệt, mới bé tí như vậy đã biết lén mở lồng rồi!
Trà Trà là một con mèo con rất thông minh, trước giờ vẫn rất khó nhốt nó bằng cái lồng sắt. Nó còn đặc biệt rất thích bám người, lớn khái là nghe được động tĩnh của hai người nên không chịu được cô đơn mới bỏ ra đòi ôm một cái.
‘Trà Trà!’ Đường Miên hô to trong lòng, nhưng vẫn dốc sức kìm nén lại sự hưng phấn của chính mình, chỉ sợ bị Tả Triều Chi nhìn ra đầu mối
Tả Triều Chi vẫn không thôi nghi ngờ, hắn luôn cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng vẫn chưa biết được cảm giác không đúng đó rốt cuộc là tới từ chỗ nào.
Cầm trà trong tay, Tả Triều Chi quay về phía của Đường Miên nói: “Không phải khát?” Lúc này Đường Miên mới lấy lại tinh thần mà nhận lấy tách trà.
Nhưng tất cả tâm trí của Đường Miên đều đặt trên người của Trà Trà cả rồi, ngay cả uống trà cũng không có để ý, nước trà nóng vừa cho vào miệng đã lập tức được nàng phun thẳng ra ngoài như thiên nữ tán hoa vậy.
Trà nóng đến mức khiến đầu lưỡi của nàng bỏng rát một trận, Tả Triều Chi hứng mũi chịu sào bị phun ướt cả người, ngay cả con mèo nhỏ kia cũng bị dính vài giọt. Cũng may là lông mèo dày nên nó không có cảm nhận được sự nóng, cuối cùng là bò tới một bên chân của Đường Miên, dụi dụi vào mắt cá chân trần của nàng.
“Nhột! A a a a!” Đường Miên không ngờ bị con mèo nhỏ dụi một lúc lại nhột đến mất đi cân bằng, hai tay nàng huơ loạn trên không trung, suýt chút nữa đã ngã lộn nhào. Tả Triều Chi nhanh tay kéo nữ nhân đang sắp té ngã kia lại ôm vào trong ngực.
“Suýt nữa nàng đã giẫm lên Trà Trà rồi.”
Đường Miên sửng sốt, trong phút chốc tưởng rằng Tả Triều Chi là muốn thẳng thắn với mình. Nào ngờ Tả Triều Chi nhìn vẻ mặt sửng sốt của nàng lại tiếp tục nói: “Trà Trà là tên của con mèo đó.”
Tim Đường Miên đập thình thịch: “Tên của mèo?” Nàng có chút hoài nghi liệu có phải mình đã bị Tả Triều Chi nhìn thấu rồi không, thế nhưng cũng không dám nhiều lời, chỉ sợ nói càng nhiều sẽ càng bại lộ.
Đường Miên sắp xếp câu từ, một lúc sau mới nói: “Con mèo cả người trắng như tuyết vậy mà, làm sao lại tên là Trà Trà được ?”
Tả Triều Chi nghe Đường Miên hỏi thế cũng thoảng hoảng hốt, cuộc đối thoại nghe quen thuộc như này, không biết là vào ngày tháng năm nào nhưng dường như hắn cũng đã từng hỏi nàng như vậy: “Con mèo trắng tặng nàng, tại sao lại tên là Trà Trà?”
Năm đó Đường Miên đã trả lời như nào? Tuy nàng còn đang giận hắn, nhưng nàng lại không thể nào khước từ được con mèo nhỏ đáng yêu này. Hắn vừa xoa đầu Trà Trà, vừa lẽ thắng khí hùng nói: “Trên người nó có một mùi trà rất thơm.”
Trong đầu bỗng hiện lên một vài ký ức, Tả Triều Chi dừng lại rồi mới đáp: “Con mèo nhỏ này vừa tới đã khiến A Cẩm phun trà, gọi Trà Trà cũng rất hợp lý nhỉ?”
Đường Miên bất giác thoáng đỏ mặt. Trà Trà không giành được sự chú ý lại không vui mà di chuyển quanh người bọn họ, cọ tới cọ lui, kêu meo meo muốn được chú ý.
Đường Miên thật sự không có cách nào chống lại sự thu hút của con mèo nhỏ này, đôi mắt cũng không nhịn được mà di chuyển về phía của nó. Tả Triều Chi làm sao lại không biết suy nghĩ trong lòng của nàng, nói: “Trà Trà là quả thành hôn mà điện hạ Cung Vương tặng cho ta. Biểu hiện của A Cẩm tốt nên cho phép nàng chơi với Trà Trà.”
Đường Miên chớp mắt kinh ngạc, sao bỗng nhiên Trà Trà lại biến thành mèo của hắn rồi? Không phải là của nàng sao?
Đường Miên không nhịn được bĩu môi, nàng mới là nương của Trà Trà nha.
Dù lòng cảm thấy khó chịu nhưng vẫn không ngăn được việc Đường Miên muốn đùa giỡn với con mèo nhỏ, nàng còn không mặc y phục đã bắt đầu tìm kiếm xung quanh, vất vả lắm mới tìm ra một quả chuông để chơi với Trà Trà.
Lúc Trà Trà nhào lên huơ lấy cái chuông, Đường Miên mới nhìn ra bản thân mình đang cầm một cái miến linh*, Tả Triều Chi tựa cười tựa không nhìn qua khiến nàng ôm một trận uất hận trong lòng.
*đồ vật dùng cho chuyện phòng the của phụ nữ thời xưa
Cô mèo nhỏ cứu lấy tâm trạng cả một ngày.
Đường Đường. “Trà Trà là con gái của ta.”
A Triều: “Trà Trà là con gái của chúng ta.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận