Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh giúp bé ngoan tắm rửa nhé?” Tống Hạo Hiên lập tức cảm thấy thích thú, anh cũng không cần Trần Khả Nhân có đồng ý hay không mà đã nhanh chóng ôm lấy cô đi vào phòng tắm. Khuôn mặt anh tràn đầy hưng phấn giống như cực kỳ mong chờ chuyện kế tiếp.

Sao Trần Khả Nhân lại không biết người đàn ông đang muốn làm chuyện kia, cô xấu hổ và lúng túng: “Anh, anh Tống, anh đừng như vậy, cơ thể em còn chưa khoẻ hẳn đâu…”

Bước chân của Tống Hạo Hiên vẫn không ngừng lại, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Bé ngoan đang suy nghĩ cái gì thế? Anh là loại người như vậy sao? Bệnh của em còn chưa hết mà, vì đề phòng em xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn ở trong phòng tắm nên anh mới giúp em tắm rửa. Anh chỉ đơn giản muốn giúp đỡ em thôi, sao em lại có thể nghĩ anh thành kẻ xấu như thế được?”

Trần Khả Nhân nói không lại anh nên ngậm miệng lại và im lặng, nhưng trong mắt vẫn đầy vẻ không tin.

Tống Hạo Hiên cũng không quan tâm cô có tin hay không, anh vốn không có ý kia, nhưng mà thật ra anh cũng muốn ăn chút “đậu hủ”.

Sau khi ôm cô đến phòng tắm xong thì anh để cô ở một bên rồi mới mở nước ấm cho chảy vào bồn lớn, đợi cho đến khi nước ấm đổ đầy một nửa bồn tắm rồi thì mới từ từ cởi quần áo. Sau đó Trần Khả Nhân mới chú ý tới trên thân người đàn ông vẫn còn mặc áo sơ mi và quần tây, nhưng mà vì ngủ cả đêm nên có rất nhiều nếp nhăn. Trong lúc nhất thời lòng cô tràn ngập cảm xúc không thể hiểu được.

Tống Hạo Hiên cảm giác được ánh mắt của cô thì không khỏi quay đầu về phía cô: “Sao thế?”

Trần Khả Nhân trừng mắt nhìn, muốn đè ép cảm xúc này xuống đáy lòng. Cô đang định giải thích một câu không có gì nhưng khi mở miệng thì ma xui quỷ khiến làm sao lại trở thành hỏi han: “Anh Tống đã vội vã quay về đây à?”

Tống Hạo Hiên thử nhiệt độ nước, đợi cho nhiệt độ nước phù hợp thì anh mới đi đến cởi quần áo cho Trần Khả Nhân, vừa cởi vừa nói: “Ừ, nghe thấy em bị bệnh nên trở về. Sau này đi ngủ thì nhớ đóng cửa sổ lại có biết chưa?”

Trần Khả Nhân chớp chớp đôi mắt ngập nước, ngoan ngoãn gật đầu rồi lại ngoan ngoãn phối hợp với người đàn ông để anh cởi quần áo cô ra.

Rất nhanh sau đó, hai người đã cùng ngâm mình trong bồn tắm lớn.

Sự thích thú của Tống Hạo Hiên không hề giảm xuống, anh cầm lấy dầu gội trên kệ bên cạnh: “Bé ngoan, anh gội đầu cho em nhé?”

Trần Khả Nhân cũng không thể quấy rầy sự hứng thú của anh nên đã đồng ý.

Mặc dù trước đây Tống Hạo Hiên là một ông chủ lớn thậm chí còn không thể cầm nổi món canh, nhưng khi chăm sóc Trần Khả Nhân thì lại rất tỉ mỉ đến mức đáng sợ. Đầu tiên anh lấy lược chải tóc cho Trần Khả Nhân thật mượt, khi chải tóc anh còn biết rằng mình sẽ chải phần giữa tóc và phần đuôi tóc trước, để tránh cho lát nữa tóc sẽ bị thắt nút làm đau Trần Khả Nhân. Sau khi chải ba lần thì Tống Hạo Hiên mới làm ướt tóc rồi mới cho dầu gội lên.

Những ngón tay mảnh khảnh và khỏe khoắn của người đàn ông xuyên qua mái tóc của cô, sau đó xoa bóp thật kỹ cho cô. Cảm giác thoải mái đến nỗi cô hơi buồn ngủ. Cô yếu ớt dựa vào ngực người đàn ông và đôi mắt cũng đang nheo lại, dáng vẻ của cô trông rất là thích thú.

Tống Hạo Hiên mỉm cười khi nhìn thấy điều này, và nhẹ nhàng hỏi bên tai cô: “Em có thoải mái không?”

Trần Khả Nhân không nói mà chỉ gật đầu.

Chẳng mấy chốc thì tóc cũng được gội sạch sẽ, nhân cơ hội này Tống Hạo Hiên lại hỏi: “Vậy giờ chúng ta tắm rửa nhé?”

Tống Hạo Hiên thấy Trần Khả Nhân không trả lời, anh vui vẻ vươn hai móng vuốt sói ra…

Ừ, nếu không phải là Trần Khả Nhân nói rằng cô đói bụng thì không biết là phải tắm đến lúc nào nữa.

Lâm Kha mua bữa sáng, anh ta đã làm sai nên đang cố gắng lấy lòng Tống Hạo Hiên để không bị trừng phạt. Nhưng kiểu lấy lòng này cũng rất đặc biệt, Lâm Kha là một người thông minh nên tất nhiên anh ta biết rằng lấy lòng Trần Khả Nhân sẽ tốt hơn là lấy lòng Tống Hạo Hiên. Tống Hạo Hiên sẽ chỉ hạnh phúc khi Trần Khả Nhân hạnh phúc, vì vậy anh ta đã chạy tới vào sáng sớm chỉ để mua đồ ăn sáng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận