Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không thèm nói tới việc trong nhà hiện tại đang có Tào Tiểu Hà – người ngoài mặt dày bám trụ, thân là vợ chồng son mà nửa đêm nửa hôm lại lếch thếch xách gối ra sô pha phòng khách ngủ thì còn ra cái thể thống gì nữa. Trọng điểm là ở cái căn nhà nhỏ xíu này, phòng ngủ chính thì hai vợ chồng đang dùng, phòng ngủ phụ thì hai mụ đàn bà kia đang chiếm dụng, cô mà rời khỏi cái giường này thì định ra xó xỉnh nào nằm co ro cơ chứ? Hiện tại cơ thể cô lại là người đang mang thai mong manh yếu ớt, tuyệt đối không thể tùy tiện để cho cô ứng phó nằm lạnh lẽo bên ngoài. Cho nên, Cao Nghị dứt khoát phóng người đứng bật dậy, sải đôi chân dài chỉ ba bước đã đuổi kịp theo sau Mạn Nhu đang lò dò đi đến cạnh cửa, hai cánh tay vạm vỡ vung lên trực tiếp chặn lại rồi bế bổng ngang người cô lên ôm trọn vào ngực.
Mạn Nhu hoảng hốt dùng sức giãy giụa kịch liệt, đôi chân thon thả đá loạn xạ, hai tay đấm thùm thụp vào khuôn ngực rắn như đá tảng của anh. Bất quá cái sức lực mèo cào vung tay vung chân đó của cô làm sao có thể thắng nổi sức mạnh dũng mãnh của một tên lính bộ đội đặc chủng đã qua huấn luyện sinh tử nhiều năm như Cao Nghị. Anh dễ như trở bàn tay gông cùm khống chế mọi phản kháng của Mạn Nhu lại, động tác vô cùng ôn nhu nhưng bá đạo thả cô nằm bẹp lại xuống nệm êm, trầm giọng dỗ dành: “Đừng có cáu kỉnh nóng giận nữa, để anh ra ngoài ngủ nhường giường cho em, em cứ nằm yên trên giường mà nghỉ ngơi cho tốt đi.”. Nói xong, anh dứt khoát xoay người, bước những bước dài hướng về phía cửa phòng.
Thấy bóng lưng cao lớn của anh sắp rời đi, sự uất ức kìm nén bấy lâu trong ngực Mạn Nhu phút chốc vỡ đê, cô cười khẩy một tiếng lạnh lẽo, ngữ khí cứng đờ chua chát thốt ra: “Trời đã khuya đen như mực thế này rồi anh còn muốn đi đâu ở bên ngoài? Hay là gấp không chờ nổi muốn ra ngoài kia đi tìm ả Tào Tiểu Hà hú hí?”. Bước chân Cao Nghị khựng lại, anh quay ngoắt đầu buồn bực trừng mắt nhìn cô, đối với sự chỉ trích vô cớ đầy tính xúc phạm này, lồng ngực anh dâng lên một cổ phẫn nộ không thể tả, anh kìm nén lửa giận rít lên: “Em đang nói nhăng nói cuội bậy bạ cái gì đó?”.
Mạn Nhu lúc này đã bị ghen tuông và uất ức làm cho mờ mắt, cô nghẹn ngào nước mắt rơm rớm, nản lòng hét lên: “Anh đừng có giả vờ giấu giếm nữa, em đã biết tỏng mọi chuyện dơ bẩn của hai người rồi. Tào Tiểu Hà chính là cái cô người yêu cũ lúc trước mà anh muốn cưới làm vợ chứ gì, mấy ngày nay anh đã lén lút ra cửa hàng rất vui vẻ qua lại hú hí với cô ta rồi đúng không? Có phải là hiện tại anh đang cảm thấy hối hận vì rước em về, muốn nhanh chóng ly hôn tống cổ em đi để hai người danh chính ngôn thuận nhanh chóng kết hôn đúng không?”. Cô hít một ngụm khí lạnh, cay đắng nói tiếp: “Vốn dĩ nếu năm đó cô ta không chê bai anh nghèo hèn mà đào hôn thì hiện tại hai người mới chính là một cặp vợ chồng danh ngôn chính thuận yêu thương nhau. Em ở cái nhà này đúng là một kẻ dư thừa rất ngại làm chướng mắt chướng tai hai người. Nếu anh muốn đi tìm cô ta thì cứ cút đi đi!”.
Cao Nghị: “…” Đầu óc anh ong ong như bị búa tạ giáng xuống, cuối cùng thì cái quái gì đang xảy ra trong cái đầu nhỏ bé của cô vậy! Anh nhíu chặt hàng lông mày rậm rạp định rảo bước tới giải thích, nhưng khi bắt gặp được sự chán ghét tột độ ánh lên trong đáy mắt ướt át của cô, bước chân anh tức khắc khựng lại. Phụ nữ đúng là một loại sinh vật thần kỳ đến phi lý, lúc thương thì muốn nó sống, lúc ghét thì hận không thể dìm nó chết, mọi yêu ghét hờn ghen đều giấu nhẹm trong lòng, để rồi dồn nén chất chứa lâu ngày tạo thành một quả bom nổ chậm, chỉ trong nháy mắt là có thể lật mặt thay đổi như chong chóng. Chỉ là, cái sự thay đổi buộc tội oái oăm này giáng xuống đầu Cao Nghị quá mức đột ngột khiến anh không kịp trở tay. Từ trước đến nay bản chất anh chưa từng là một kẻ có tính cách mềm mại, nhẫn nhục, trong tức khắc, một luồng hắc khí cuồn cuộn dâng lên, sắc mặt anh nháy mắt trở nên âm trầm đen tối đáng sợ.
Cao Nghị sải bước dài lao tới, vươn bàn tay thô ráp cường ngạnh bóp lấy nhéo chặt cằm Mạn Nhu, ép cô phải đối diện trực tiếp với tầm mắt sắc như dao cạo của anh, hạ giọng gầm gừ hỏi: “Em rốt cuộc là đang muốn cái gì? Muốn anh phải làm cái trò gì thì em mới vừa lòng hả?”. Sắc mặt anh bất ngờ tối sầm vặn vẹo như ác quỷ khiến Mạn Nhu phút chốc hoảng hồn kinh hãi. Hơn nữa đối phương lại là một quân nhân máu lạnh mới từ chiến trường sinh tử trở về, trên tay không biết đã dính bao nhiêu máu và mạng người. Mặc dù anh không gầm rú ầm ĩ nhưng đôi mắt đen kịt như hố sâu đó kết hợp với thần sắc bạo ngược âm trầm đã tạo thành một luồng áp lực vô hình cực lớn đè nặng lên tâm lý mỏng manh của cô. Bị khí thế bức người của anh chèn ép, Mạn Nhu nhịn không được mà run rẩy nuốt nước bọt “ực” một tiếng.
Cao Nghị thấy thế, khóe môi nhếch lên một nụ cười cực kỳ ác ý đầy nguy hiểm: “Quả nhiên là phụ nữ thì không thể cứ mãi cưng chiều nuông chiều được! Ông đây mẹ nó mới từ cửa tử thần bò lê bò lết về nhà, còn chưa kịp chạm vào hưởng thụ một chút ôn hương nhuyễn ngọc thì đã phải vắt óc dùng mọi lời dỗ ngọt em. Thế mà em đã không biết điều nghe lời còn dám dùng cái ánh mắt chán ghét ghê tởm đó để nhìn anh. Em coi anh là một cục đất sét vô tri vô giác muốn nắn bóp thế nào thì nắn hả? Tưởng ông đây không biết tức giận sao?”. Lần này Mạn Nhu thật sự hoảng loạn sợ hãi đến cực điểm, nước mắt ứa ra, lắc đầu nguầy nguậy lắp bắp: “Không… không phải, em không có… em không…”.
Ánh mắt lạnh lẽo rực lửa dục vọng của Cao Nghị nhìn chằm chằm như muốn nuốt chửng Mạn Nhu. Anh không nói hai lời, đôi tay rắn chắc bạo tàn vươn ra “Xoẹt” một tiếng, trực tiếp dùng sức xé nát toạc chiếc váy ngủ lụa mỏng manh trên người cô. Anh thuần thục dùng hai dải dây vải lụa đã rách nát, hoàn toàn không màng đến sự khóc lóc cự tuyệt và giãy giụa của cô, dứt khoát thắt nút đem hai tay cô trói gặt ngoặt lên trên trụ đầu giường sắt. Anh chống hai tay, ép lồng ngực mình xuống, cúi sát khuôn mặt góc cạnh xuống bên tai cô, phả từng luồng khí nóng rực hầm hập vào vành tai mẫn cảm, giọng nói trầm khàn sắc tình vang lên: “Không phải lúc trước em liên tục lẳng lơ rất muốn anh chạm vào thao em sao? Được, đêm nay ông đây sẽ chơi chết em, làm theo ý em.”. Dứt lời, Cao Nghị liền triệt để vứt bỏ đi lớp vỏ bọc ôn nhu dịu dàng sủng nịnh lúc trước, vung tay tàn bạo trực tiếp lột sạch sành sanh quần lót và phần váy rách rưới của Mạn Nhu vứt xuống sàn. Cả thân thể kiều diễm trắng nõn của cô giờ phút này chỉ còn lại mỗi chiếc áo ngực ren mỏng manh che hờ hững, cả người bị trói chặt ngửa phơi ra ở trên giường, tùy ý để cho bàn tay đầy vết chai thô ráp của anh mang theo ngọn lửa trừng phạt, dùng sức lúc thì miết nhẹ, lúc thì xoa nắn thô bạo lên khắp những đường cong nhạy cảm. Khuôn mặt Cao Nghị hơi rũ xuống trong bóng tối, tuy không thấy rõ biểu tình nhưng cả người anh toát ra hơi thở dã thú âm u bạo ngược vẫn làm Mạn Nhu sợ hãi đến phát run bần bật.

Bình luận (0)

Để lại bình luận