Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chiếc xe đưa Thịnh Hạ về thẳng cổng trường. Cô vừa khóc vừa hỏi gã tài xế, “Anh Đông… anh ấy đi đâu vậy?”

Gã tài xế mặt lạnh như tiền, “Xuống xe. Tôi không biết gì cả.”

Thịnh Hạ tuyệt vọng trở về ký túc xá. Cô nhốt mình trong phòng. Nỗi sợ hãi và hoang mang vò nát tâm trí cô. Anh cứu cô, nhưng lại bỏ cô lại. Bàn tay anh… chảy nhiều máu như vậy…

Tối hôm đó, chiếc điện thoại màu hồng rung lên. Một tin nhắn duy nhất, từ một số máy lạ, không thể gọi lại.

[Em tự do rồi.]

Thịnh Hạ sững sờ. Tự do? Ý anh là gì?

Cô cầm chiếc điện thoại, nhìn chằm chằm vào bốn chữ đó. Tự do. Anh ta thả cô đi thật sao? Hay đây lại là một trò đùa tàn nhẫn khác? Cô ném chiếc điện thoại vào thùng rác. Nhưng chỉ một lát sau, cô lại run rẩy nhặt nó lên, lau sạch sẽ, cất vào ngăn kéo.

Vài ngày sau, tin tức chấn động được đưa lên. Một đường dây buôn người lớn do Tần Chung Hải cầm đầu đã bị triệt phá. Oai Chủy Lục, Tứ Nhãn và toàn bộ đàn em đều bị bắt. Tin tức nói rằng, cảnh sát nhận được một email nặc danh từ ba tháng trước, nhưng mấu chốt là do một thành viên cốt cán trong tổ chức, được cho là Lạc Hàn Đông, đã cung cấp bằng chứng quyết định, đổi lấy sự khoan hồng.

Thịnh Hạ đọc đi đọc lại bản tin. Hóa ra, anh ta đã lên kế hoạch từ lâu. Anh ta nói cô báo cảnh sát, là vì anh ta biết cô sẽ làm. Anh ta đã lợi dụng cô.

Bốn năm trôi qua.

Bốn năm, đủ để một cô sinh viên năm nhất trở thành một nhân viên văn phòng. Bốn năm, Thịnh Hạ cố gắng vùi chôn quá khứ. Cô tốt nghiệp loại ưu, cắt đứt mọi liên lạc cũ, ở lại Nam Thị, tìm một công việc mới trong một công ty công nghệ đang lên. Cô nghĩ rằng mình đã thực sự “tự do”.

Công ty mới có phúc lợi tốt, đồng nghiệp thân thiện. Chỉ có một điều khiến mọi người kiêng dè: “Đại Ma Vương”.

“Nghe nói Đại Ma Vương sắp đi công tác về đấy,” Hứa Phi Nhan, đồng nghiệp ngồi cạnh, thì thầm. “Chết rồi, chị quên dọn dẹp phòng làm việc của anh ta.”

Thịnh Hạ tò mò. Cô đã nghe nhiều giai thoại về vị Đại Ma Vương này. Quyền hành còn to hơn cả giám đốc Hàn Gia Phàm, tính tình cổ quái, và đặc biệt, mắc bệnh sạch sẽ nghiêm trọng. Không ai được phép chạm vào đồ của anh ta.

“Thịnh Hạ, em mới tới, giúp chị một tay được không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận