Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vì giờ cậu đã trưởng thành, và anh biết thứ bị phá hủy hoàn toàn thì không sửa lại được nữa.

Thứ Woosung muốn là một đứa em trai nhỏ ngồi ngoan như chuột hamster trong hộp acrylic trong suốt, chỉ cần vuốt ve yêu thương là run rẩy khóc lóc dễ thương.

Vài cái tát khiến Soobin rũ người. Woosung không còn thấy cần phải nhân nhượng với Soobin nữa. Anh lột quần áo Soobin khi cậu đang khóc xin anh, làm ơn, rồi đẩy toàn bộ cơ thể vào trong Soobin.

Soobin nhanh chóng đẫm nước mắt. Woosung nắm lấy dương vật của Soobin.

Anh đã biết rõ em trai mình thích chỗ nào.

Đêm ấy, Woosung khiến Soobin không thể rút chân ra khỏi anh, khiến cậu cảm nhận thật sâu. Thả một phần dục vọng bị kìm nén vào cơ thể em trai mình, anh nghĩ thật sự quá sướng. Anh dần mất kiên nhẫn…

Woosung cẩn thận để không cười, đẩy thân mình vào trong Soobin.

Khoảnh khắc ấy, Woosung lần đầu cảm thấy trọn vẹn. Cảm giác như phần khiếm khuyết đã được lấp đầy hoàn toàn.

Sau khi xong việc, ga giường trở nên tan hoang. Woosung rời khỏi cơ thể Soobin đang rũ rượi, chỉ biết mềm nhũn theo từng cái chạm của anh, rồi anh nuốt nước bọt đầy tiếc nuối.

Làm thêm nữa chắc Soobin sẽ hỏng mất. Woosung dùng khăn ướt lau sạch cơ thể Soobin cẩn thận rồi bế cậu về phòng mình, thay ga giường mới.

Khi đang thay chăn đệm, anh nhận ra mình đang ngân nga hát.

Soobin chắc hẳn đã bị sốc nặng. Làm tình với anh ruột cơ mà.

Nhưng với Woosung, cấm kỵ chẳng là gì cả.

Cả cái chết của bố mẹ hay nước mắt của Soobin đều không chạm được đến Woosung. Dù biết rõ vì sao Soobin sợ hãi mình đến thế, Woosung vẫn không mong em trai mình vượt qua và hồi phục sau tai nạn ấy.

Vì sao ư?

Vì anh biết quá rõ rằng đó chính là sợi xích trói chặt Soobin.

“Em định bỏ anh đi đâu, anh chỉ có mình em thôi mà.”

Woosung rất thích biểu cảm của Soobin lúc nghe câu nói ấy.

Đặt Soobin lên chiếc giường đã được dọn sạch sẽ. Woosung bôi thuốc mỡ lên chỗ bị thương rồi hôn lên trán cậu.

Sáng hôm sau, Soobin không dậy nổi khỏi giường.

Đợi vết thương lành hẳn, Woosung lại ôm Soobin. Cảm giác thật tuyệt. Đứa em trai nhạy cảm với khoái lạc nhanh chóng quen với việc bị đâm vào. Trên bụng dưới gầy gò hiện rõ hình dạng dương vật anh đẩy vào.

Bụng dưới và đùi run rẩy, Soobin không biết đã nức nở và làm bẩn bụng mình bao nhiêu lần trong ngày. Woosung hết mực yêu chiều cơ thể em trai mình. Anh khiến đầu óc, da thịt và cả xương cốt cậu sôi sùng sục, tan chảy trong khoái lạc.

Soobin sắp vào đại học rồi. Woosung nhìn thấu cái đầu nhỏ bé của Soobin. Trước khi Soobin kịp chạy trốn, anh không muốn để cậu có nổi một đêm nào mà không bị anh chiếm giữ hoàn toàn.

Có thể em sẽ nghĩ không được làm thế này, nhưng lý do là gì? Em muốn chạy khỏi anh ư, nhưng trên đời này làm gì có ai có thể hiểu em đến từng chân tơ kẽ tóc như anh chứ.

Trong cái cuộc sống đại học tẻ nhạt ấy, làm sao em tìm được một người như anh chứ?

Tháng Chín, nhìn cái cách cậu nộp hồ sơ xét tuyển sớm là đã quá rõ ràng rồi. Nhưng Woosung biết rõ. Bộ não con người luôn thèm khát những kích thích mạnh mẽ hơn. Soobin hoàn toàn không nhận ra mình đang nghiện anh đến mức nào.

Nghĩ đến việc trong những ngày không có tôi, Soobin sẽ nhớ tôi đến mức nào, Woosung chỉ thấy phấn khích.

Em tưởng lên đại học là mọi chuyện sẽ tự nhiên được giải quyết à? Như phép màu ấy hả? Em tưởng những giới hạn mà em đã cùng anh vượt qua sẽ tự động quay lại sao?

Soobin từng nói muốn học ngành Thú y. Một ý nghĩ ngu ngốc. Nếu thật sự yêu động vật thì đừng bao giờ học ngành đó. Thứ bác sĩ thú y nhìn thấy chỉ toàn là những con vật sắp chết mà thôi.

Nhưng Woosung chẳng buồn nói ra. Cứ để cậu làm đi. Dù sao cậu cũng sẽ thất bại thôi.

Mà nếu không thất bại thì anh sẽ khiến cậu thất bại.

Khi Soobin ấp úng nói muốn ở ký túc xá, Woosung mỉm cười đề nghị sao không ra ở riêng luôn. Anh chỉ nghĩ cứ để cậu thử xem.

Bình luận (0)

Để lại bình luận