Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Theo đuổi một cô gái sao?” Trình Dư thở hắt ra một hơi, đưa tay vuốt đi tầng mồ hôi hột trên trán. Hóa ra là chủ tịch muốn theo đuổi phụ nữ, làm cậu ta sợ đến suýt thì đái ra quần.
Nhưng cô gái mà vị bạo chúa này muốn theo đuổi là ai? Là Mục Tử Yên ư? Chắc chắn không thể nào. Xưa nay thái độ của chủ tịch đối với Mục tiểu thư luôn lạnh nhạt, chán ghét đến mức không buồn chạm vào một ngón tay. Vậy thì chỉ còn duy nhất một người: Lâm Nhạc!
Chẳng lẽ qua ngần ấy năm, cuối cùng chủ tịch cũng chịu thừa nhận cái thứ tình cảm cầm thú của mình rồi sao?
“Chủ tịch, anh… có phải là đang muốn vứt bỏ thân phận trưởng bối để theo đuổi Lâm tiểu thư không?” Trình Dư dè dặt hỏi thăm.
Bị thư ký đâm trúng tim đen, Mộ Thần có chút ngượng ngùng. Anh dời tầm mắt đi nơi khác, cổ họng khẽ lăn lộn, gật đầu xác nhận. Nhưng nghĩ lại, giờ mà còn xấu hổ sĩ diện thì có ngày mất vợ vào tay kẻ khác, anh lấy lại dáng vẻ oai phong, hất hàm hỏi:
“Cậu bớt tọc mạch đi. Nói mau, tôi nên tặng cô ấy thứ gì để kích thích tình cảm? Một món quà thật sâu sắc, khiến cô ấy nhìn thấy là nhớ ngay đến đêm cuồng nhiệt của tôi và cô ấy?”
Trình Dư chớp mắt: “Chủ tịch, chẳng phải bảy năm trước anh đã tự mình dâng tặng cho cô ấy một ‘món quà vô giá’ không thể nào quên rồi sao? Chẳng lẽ anh thật sự không nhớ đêm đó anh đã đè cô ấy ra làm đến mức nào à?”
“Tôi tặng bao giờ? Đó là thứ quà gì mà tôi lại đéo nhớ gì cả?” Mộ Thần nhíu mày, trong đầu anh mọi ký ức về đêm ở khách sạn bảy năm trước vẫn là một mảng mờ mịt.
“Đó chính là màng trinh…”
“Thần… em vào nhé!”
Lời nói chuẩn bị tuôn khỏi miệng Trình Dư ngay lập tức bị cắt đứt bởi tiếng đẩy cửa cái “rầm”. Sự xuất hiện của Mục Tử Yên khiến bầu không khí trong phòng làm việc chùng hẳn xuống. Bước vào với bộ váy hàng hiệu xẻ sâu khoe khe ngực, gương mặt trát đầy phấn son cùng nụ cười lả lơi trên môi, nhưng thứ cô ta nhận lại chỉ là cái nhìn chán ghét đến tột độ của Mộ Thần. Cảm giác như vừa bị dội một gáo nước lạnh, sắc mặt Mộ Thần đanh lại, tỏa ra hàn khí bức người.
“Chẳng phải tôi đã ra lệnh, không có sự cho phép của tôi, cô tuyệt đối không được bước chân đến Mộ thị sao?” Anh gắt lên.
Mục Tử Yên ưỡn ẹo bước tới, giọng nũng nịu chảy nước: “Em nhớ anh mà. Em khao khát anh. Gọi điện thoại anh không bắt máy, nhắn tin anh cũng chẳng buồn xem. Nếu em không chủ động đến tận đây thì làm sao được nhìn thấy gương mặt điển trai của anh chứ!”
“Tôi đang rất bận. Cô có rắm gì thì mau thả, nói nhanh rồi cút!” Mộ Thần lạnh lùng đáp trả.
Mục Tử Yên cắn môi, liếc đôi mắt sắc lẻm nhìn Trình Dư đang đứng như trời trồng ở đó, ý tứ đuổi người vô cùng rõ ràng. Nhưng thay vì lui ra ngoài, Trình Dư lại bày ra vẻ mặt mặt dày, hai tay chắp trước bụng, đứng yên bất động như một bức tượng điêu khắc.
Bực tức trước sự ngoan cố của tên thư ký, Mục Tử Yên hất hàm: “Tôi muốn nói chuyện riêng tư, chuyện giường chiếu với chồng sắp cưới của tôi. Anh còn không mau cút ra ngoài!”
“Không cần! Tôi và Trình Dư đang bàn chuyện đại sự. Cô có gì cần thì cứ mở miệng, không thì biến ra ngoài đi!” Mộ Thần thẳng thừng tát nước vào mặt cô ta.
“Nhưng…”
“Không muốn nói thì cửa ở đằng kia!”
Thấy không thể đuổi tên kỳ đà cản mũi đi được, Mục Tử Yên trừng mắt căm phẫn lườm Trình Dư một cái rồi uốn éo bước sát về phía Mộ Thần. Nhưng cô ta vừa tiến lên một bước, Mộ Thần đã giống như tránh tà, lập tức lăn ghế lùi ra xa một khoảng. Cảm giác bị sỉ nhục khiến cô ta tức điên, nhưng vẫn phải cắn răng kiềm chế, dán lên mặt nụ cười ủy khuất:
“Thần, rốt cuộc chuyện kết hôn của chúng ta anh định kéo dài đến khi nào? Chẳng lẽ anh đã ăn sạch em rồi giờ không muốn chịu trách nhiệm nữa sao? Em vì một câu hứa hẹn của anh mà đã thủ tiết chờ đợi anh suốt bảy năm thanh xuân ròng rã. Cơ thể này của em, trái tim này của em, anh định cứ để mặc nó khô héo như thế sao?”
Nghe những lời oán trách đầy đạo đức giả của Mục Tử Yên, đáy mắt Mộ Thần tối sầm lại. Đúng là anh từng hứa sẽ chịu trách nhiệm, vì cái màng trinh oan nghiệt bị rách vào đêm anh bị bỏ thuốc. Nhưng bây giờ, trái tim và dục vọng của anh chỉ hướng về duy nhất một người con gái là Lâm Nhạc. Nếu phải dùng nửa đời còn lại chôn vùi bên cạnh con đàn bà chanh chua, giả tạo này, thì thà anh chết còn hơn. Cuộc hôn nhân không tình dục, không khoái cảm này sẽ đi về đâu?
Anh nhìn thẳng vào mặt Mục Tử Yên, giọng nói lạnh như băng cọ xát vào mang tai cô ta:
“Tử Yên, tôi biết năm đó do tôi mất lý trí, tôi sẵn sàng dùng tiền tài, vật chất để đền bù lỗ hổng đó cho cô. Bất cứ thứ gì cô muốn, từ nhà lầu, xe hơi, đến cổ phần công ty, tôi đều có thể ném vào mặt cô. Nhưng một cuộc hôn nhân có tình yêu, có xác thịt, thì tôi tuyệt đối không thể cho cô.”
“Tại sao chứ? Chẳng phải anh từng thề độc rằng khi nào Lâm Nhạc trở về thì chúng ta sẽ kết hôn sao? Bây giờ con khốn đó đã lù lù xuất hiện rồi, anh lại trở mặt nói không thể? Có phải anh đã thay lòng đổi dạ, bị con hồ ly tinh đó mê hoặc rồi không?”
“Tôi không thay lòng, vì vốn dĩ từ trước đến nay, trong mắt tôi chưa bao giờ có sự tồn tại của cô. Đêm đó tôi bị người ta hạ xuân dược, tinh thần mất kiểm soát nên mới phát sinh quan hệ. Tôi sẽ trả tiền cho cái lần làm tình đó, nhưng cô đừng hòng mơ tưởng đến vị trí Mộ phu nhân.”
“Em đéo cần tiền! Anh thừa biết em khao khát cơ thể anh, yêu anh đến phát điên! Vậy mà bây giờ anh lại nhẫn tâm rũ bỏ, phủi sạch mọi quan hệ sao? Đây là cách một thằng đàn ông chịu trách nhiệm khi tước đoạt đi trinh tiết của một người con gái à? Mộ Thần, anh quá máu lạnh tàn nhẫn rồi đấy!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận