Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Điền Yên thả lỏng bàn tay đang đặt trên đùi ra.

Điền Yên có dự cảm, cô đã có được sự tin tưởng của Bàng Kinh Phú.

“Phú tiên sinh, tôi và anh không quen biết, anh không cần giúp tôi như vậy. Hôm nay tôi đi làm cũng là hy vọng có thể trả tấm thẻ này cho anh.”

Cô lấy thẻ ngân hàng trong túi ra đưa cho anh, ngón tay nhéo nhẹ mép tấm thẻ mỏng không chút luyến tiếc.

Kết quả Bàng Kinh Phú nhìn cũng không nhìn một cái, một chân đạp chân ga, lực đẩy cực lớn làm Điền Yên ngã vào lưng ghế.

Tiếng động cơ rền vang đã che đi tiếng sấm trong nội tâm của anh, những cảm xúc phức tạp quấn lấy Bàng Kinh Phú, anh không thể dùng lời để giải thích được trạng thái hiện tại của mình, anh chỉ biết bản thân đang rất cần một nơi để phát tiết.

Sớm biết đã cho những lão già kia chết chậm một chút, để cho quyền cước của anh hả giận.

Điền Yên đi tới nhà anh, cô đứng trước huyền quang, đặt thẻ ngân hàng lên tủ giày.

Bàng Kinh Phú từ trong bếp đi ra, anh cầm cốc rót nước lạnh vào cổ họng, anh nheo mắt nhìn thấy cô ngoan ngoãn đặt hai tay lên bụng, cúi đầu tùy ý nhận lệnh. Trông cô giống như một con cừu ngoan ngoãn trong chiếc váy trắng và áo len xám, không có tí công kích nào.

“Nếu Phú tiên sinh không có chuyện gì nữa thì tôi đi trước—”

“Cởi giày, đến đây.”

Nhiệt độ nước lạnh chạm vào cổ họng, giọng nói anh trở nên lạnh lùng hơn.

Bàng Kinh Phú ngồi lên ghế sô pha, ngắt một quả nho xanh trong giỏ trái cây bỏ vào miệng.

Điền Yên đi đến cạnh anh, anh lấy đi giỏ trái cây duy nhất trên bàn: “Ngồi lên.”

“Mặt hướng về phía tôi, giang rộng chân ra.”

Cô nghe lời làm theo, cả quá trình giống như tượng gỗ bị bỏ thuốc, một chút phản kháng và xấu hổ cũng không có, tất cả đều nghe theo sự sắp xếp của anh.

Điền Yên chống hai tay ra sau, bước lên mép bàn bằng thủy tinh, dạng chân ra xa nhất có thể, từ gấu váy có thể nhìn rõ khung cảnh ẩn giấu bên trong.

Bàng Kinh Phú bóp chặt chiếc cốc trong tay, anh đặt giỏ trái cây tre trong tay kia lên mép bàn.

Anh nhìn chằm chằm vào khung cảnh dưới váy, cụp mi xuống rồi đưa tay vào trong.

Hành động của anh đã xác nhận với Điền Yên, Bàng Kinh Phú có hứng thú rất lớn với cơ thể của cô. Chỉ bằng điểm này, đủ để cô đứng vững gót chân bên cạnh anh.

Bàn tay đưa đến nửa đường, anh đột nhiên dừng lại. Ánh mắt anh quét qua mặt cô, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm cô.

“Phú tiên sinh.”

Âm thanh Điền Yên khiếp đảm, trong mắt hiện lên một tầng hơi nước xấu hổ.

“Biết tôi tên là gì không.”

Điền Yên biết, nhưng cô phải nói không biết. Bởi vì cho đến bây giờ Bàng Kinh Phú cũng chưa bao giờ mở miệng nói với cô, đối với tên gọi của anh, cô đều nghe từ miệng của người khác.

Thấy cô lắc đầu, Bàng Kinh Phú nói: “Tôi họ Bàng, Bàng Kinh Phú.”

“Bàng tiên sinh.”

Không có ai gọi anh như vậy, anh cũng không thích xưng hô như thế. Nhưng Điền Yên là ngoại lệ, nếu không anh đã không đưa cô đến nơi này lần nữa.

Anh đặt chiếc cốc trên tay trái xuống, ngón tay phải thọc vào mép quần lót, ngón trỏ cong lên, nắm lấy lớp vải mỏng kéo ra. Theo động tác nâng mông của Điền Yên, anh ung dung kéo quần lót ra ngoài. Cô nâng hai chân lên, quần lót màu lam nhạt bị ngón tay anh cởi xuống, sau đó ném xuống đất.

Lòng bàn tay anh hướng lên trên, khéo léo khép hai ngón tay vào nhau, đưa vào trong âm đạo của cô, đầu ngón tay hơi đẩy vào trong, hai ngón tay khuếch trướng ra hai bên, kéo căng âm đạo đang chật hẹp, lộ ra một tầng thịt đỏ tươi.

Phần dưới váy mờ mịt, ánh mắt Bàng Kinh Phú không tự chủ được híp lại.

Đầu ngón tay ấm áp nhẹ nhàng thăm dò huyệt đạo khô ráo của cô, đầu ngón tay cong lên, từng chút một vào cái lỗ nhỏ xíu của cô, chậm rãi cọ xát vào.

Cảm giác bị dị vật xâm nhập vô cùng rõ ràng, phản ứng của cơ thể giống như hô hấp của cô. Cô buông lỏng cảm giác căng thẳng, kẹp ngón tay, hai bên thịt huyệt theo động tác thọc vào càng ngày càng sâu của anh, ngón tay ngọ nguậy ép thịt nhích vào trong từng chút một.

“Ưm…”

Điền Yên cắn môi dưới, ngón tay bên trong khép lại nhét vào, giống như đang thử thăm dò độ sâu và chiều rộng của cô.

Ngón tay cái xoa xoa âm vật kẹp trong thịt ngao, dây thần kinh tập trung khiến toàn thân cô run rẩy, môi dưới mím chặt buông ra. Cô hơi hé môi, ngẩng đầu lên phát ra một tiếng rên rỉ khiến anh cứng đờ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận