Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cám Dỗ Chết Người Trên Không
Họ vội vã ra sân bay, bỏ lại căn phòng mang dấu vết của một đêm cuồng loạn . Khoang hạng nhất xa hoa và riêng tư. Bạch Vi chọn một chỗ sát cửa sổ, cố gắng tập trung vào bộ phim trên màn hình, giả vờ như không có gì xảy ra.
Nhưng sự bình yên không kéo dài được lâu.
Bạch Hiển, sau khi xử lý xong vài việc, thản nhiên bước tới, ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh cô. Không, hắn không chỉ ngồi. Hắn chen vào chính chiếc ghế của cô, kéo cô vào lòng, đắp chiếc chăn mỏng lên cả hai.
“Anh… anh làm gì vậy? Chúng ta đang ở trên máy bay!” Bạch Vi giãy nảy, mặt đỏ bừng, cố gắng dịch người ra.
“Thì sao?” Hắn siết chặt vòng tay, ép cô dựa sát vào lồng ngực rắn chắc của mình. Hơi thở nóng rực của hắn phả vào cổ cô. “Em vẫn chưa trả lời câu hỏi của anh.”
“Câu… câu hỏi gì?”
Hắn cúi sát vào tai cô, giọng nói khàn khàn như một lời nguyền rủa: “Buổi sáng hôm nay… em có thích không?”
Mặt Bạch Vi nóng bừng như lửa đốt. “Em… em không biết!”
“Không biết?” Hắn cười khẽ, nụ cười mang đầy vẻ nguy hiểm. “Vậy tại sao em lại rêи ɾỉ? Tại sao em lại bấu chặt lấy anh như thế?”
Bàn tay to lớn của hắn không yên phận, nó từ từ luồn vào bên trong lớp váy của cô, lướt qua bắp đùi non mềm, tiến thẳng đến khu rừng rậm rạp.
“Không… đừng mà… anh hai…” Cô hoảng hốt, cố gắng kẹp chặt hai chân lại.
Nhưng đã quá muộn. Ngón tay thon dài, thành thạo của hắn đã tìm thấy lối vào. Chiếc quần lót mỏng manh đã ướt sũng từ bao giờ. Hắn dễ dàng gạt nó sang một bên, ngón tay giữa tàn nhẫn đâm thẳng vào, khuấy động nơi hoa huyệt vẫn còn sưng đỏ sau trận mây mưa buổi sáng.
“A…ưm…” Bạch Vi cắn chặt môi, cố nén tiếng rên rỉ đang chực trào ra. Cảm giác xấu hổ, kích thích, và khoái cảm xa lạ ùa tới, khiến đầu óc cô trống rỗng.
“Em xem,” hắn thì thầm, ngón tay vẫn không ngừng trêu chọc điểm nhạy cảm nhất của cô. “Cơ thể em thành thật hơn em nhiều. Nó đã ướt đẫm… chỉ vì anh.”
Bạch Vi sắp phát điên. Cô không thể chịu đựng được nữa. Trong cơn mê loạn, cô nắm lấy tay áo hắn, giọng nói nức nở, đứt quãng:
“Anh hai… xin anh… chúng ta… chúng ta vào nhà vệ sinh… được không?”
Một lời cầu xin, cũng là một lời đầu hàng.
Bạch Hiển nhếch môi. Nụ cười của kẻ chiến thắng. Hắn rút ngón tay ra, kéo theo một sợi dịch ái muội. “Được,” hắn nói. “Anh vào trước. Chờ em.”
Bạch Vi nhìn theo bóng lưng cao lớn của hắn. Cô ngồi bất động vài giây, cố gắng điều hòa nhịp thở. Cô biết mình nên ngồi yên, nhưng cơ thể lại không nghe lời. Nơi hạ thân đang ngứa ngáy, trống rỗng, khao khát được lấp đầy.
Cô đứng dậy, lảo đảo bước đi. Đó là con đường dẫn đến tội lỗi, nhưng cô không thể quay đầu.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận