Chương 420

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 420

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Việc Này Có Liên Quan Gì Đến Hoài Lăng
Anh ấy bình tĩnh nói: “Tôi thấy mấy người đang ghen tị với tôi thôi, dù sao nhà Vi Sinh mấy người cũng không cho phép phạm sai lầm, một khi qua giới hạn thì sẽ bị em gái tôi thấy phản cảm như Vi Sinh Hoài Lăng.”
Biệt Hạc cau mày: “Việc này có liên quan gì đến Hoài Lăng?”
Bùi Triệt cười khẩy: “Ồ, anh không biết à? Xem ra Vi Sinh Dư Xán chưa nói cho anh biết, hôm nay Hoài Lăng đã hôn Kiều Sở Sở, chúng tôi còn chưa tìm cậu ta tính sổ đây.”
Bùi Du Xuyên và Bùi Phong Lộng đã bị chuyển hướng thành công, có chung mối hận thù: “Đúng vậy, sao mấy người lại không quản được em trai mình đi?”
Vi Sinh Văn Trạm cau mày: “…”
Lần đầu tiên Vi Sinh Biệt Hạc lộ ra vẻ mặt sụp đổ: “Sao thằng nhóc kia lại hôn Kiều Sở Sở? Hôn sâu hay hôn nhẹ? Nụ hôn kéo dài bao lâu?”
Bùi Du Xuyên vừa nhắc tới chuyện này lại tức giận: “Làm sao chúng tôi biết? Cậu ta hôn chứ không phải tôi! Tôi chỉ muốn hỏi sao cậu ta có thể to gan lớn mật như vậy, đi hôn Kiều Sở Sở, tôi còn chưa hôn đâu!”
Bùi Phong Lộng nhỏ giọng mắng: “Anh nhỏ giọng đi, Kiều Sở Sở có thể nghe thấy đấy, hơn nữa sao anh lại nói lời thật lòng ra vậy?”
Sắc mặt Vi Sinh Biệt Hạc trầm xuống, bắt đầu tức giận: “Không ngờ thằng nhóc đó lại có thể điên đến mức cưỡng hôn!”
Bùi Triệt đứng cách họ hai bước, nhìn bọn họ nhỏ giọng tranh luận, ngón tay vẫn nhẹ nhàng xoa xoa.
Cảm giác mềm mại và ấm áp vẫn còn.
Khóe miệng anh ấy có xu hướng nhếch lên, nhưng bị anh ấy nhanh chóng kiềm lại, dáng vẻ như đang khởi binh hỏi tội: “Hai vị nhà Vi Sinh, em trai của hai người mạo phạm em gái của người khác, dù sao cũng phải cho một lời giải thích chứ?”
Sắc mặt Vi Sinh Văn Trạm trầm xuống, đã nhìn thấy mục đích của anh ấy: “Cậu đúng là đã tìm được một cái cớ hay để chuyển dời sự chú ý.”
Mặt Bùi Triệt giãn ra, giống như một con hồ ly thâm sâu khó lường, khiêu khích nhếch khóe miệng lên: “Tôi chỉ là một người anh trai muốn đòi lại công lý cho em gái tôi, tôi có gì sai?”
Kiều Sở Sở liếc nhìn phòng vệ sinh.
Bên trong có rất nhiều bóng người.
Một đám người ở trong đó không biết thì thầm cái gì.
Đầu cô đau muốn chết, cổ họng như như đang nuốt dao, ngủ cũng không yên.
Thật sự rất muốn uống nước, nhưng không còn sức gọi người nữa.
Vi Sinh Lẫm mở cửa, bưng bình giữ nhiệt đi vào: “Ơ? Mọi người đi đâu rồi?”
Anh ta lại dời mắt, phát hiện Kiều Sở Sở đang lăn lộn trên giường.
Kiều Sở Sở đang mặc bộ đồ ngủ có họa tiết hình giống như Crayon Shin-chan, vặn vẹo cổ nằm trên giường như con rắn xụi đầu.
Anh ta bưng nước đến bên cạnh cô: “Cô tỉnh rồi à?”
Mắt cô sáng lên khi nhìn thấy ly nước: “Nước lạnh à?”
Vi Sinh Lẫm lắc đầu: “Nước nóng, tôi để sáu mươi độ, cô có muốn uống không?”
Cô mất hứng: “Cảm ơn, tôi uống một ngụm là được rồi.”
Vi Sinh Lẫm cảm nhận được rõ ràng sự thất vọng của cô, rót nước đưa cho cô: “Cô không thích uống nước nóng như vậy à?”
Kiều Sở Sở nhấp một ngụm, làm ướt cổ họng một chút: “Cổ họng của tôi rất nóng, uống nước nóng sẽ càng nóng hơn.”
Cô đặt cốc nước lại, lén liếc nhìn bên phía phòng vệ sinh, khàn giọng nói: “Chú có thể nhờ Tiểu Tạ lấy cho tôi một ít nước lạnh được không? Tôi uống một chút thôi, bọn họ sẽ không phát hiện.”
“Không, bọn họ nói cô bị bệnh không được uống nước lạnh.” Vi Sinh Lẫm đề phòng nhìn xung quanh, xác định không có ai mới giải thích với cô: “Hôm qua tôi nói sẽ cho cô uống, bọn họ nói móc tôi mấy giờ liền, nên tôi mới nấu nước nóng đến cho cô.”
Kiều Sở Sở thất vọng, tùy tiện uống vài ngụm: “Cảm ơn, làm phiền chú rồi.”
Vi Sinh Lẫm cau mày, cảm giác tâm trạng cô hơi lạ.
Kiều Sở Sở lại nằm xuống chuẩn bị nghỉ ngơi.
Có ai đó vỗ nhẹ vào vai cô.
Cô mở mắt ra, nhìn thấy Vi Sinh Lẫm cẩn thận cầm ly nước suối của mình, liếc nhìn về phía cửa: “Uống nhanh đi, tôi vẫn chưa uống đâu.”
Hai mắt Kiều Sở Sở sáng lên, nhanh chóng cầm lấy ly nước uống mấy ngụm!
Vi Sinh Lẫm kinh ngạc, cảm giác cô như bị khát vài ngày vậy, cười nhạo: “Ngon như vậy à?”
Kiều Sở Sở gật đầu, cuối cùng cô uống thỏa thích, cũng không dám lớn tiếng ồn ào, lập tức giơ ngón tay cái lên với anh ta: “Tuyệt nhất!”
Vi Sinh Lẫm nhìn khuôn mặt tươi cười của cô, khóe miệng cong cong.
Cánh cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra!
Anh ta giật lấy ly nước suối từ tay Kiều Sở Sở!

Bình luận (0)

Để lại bình luận