Chương 420

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 420

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chó con còn nhỏ mỗi ngày dây dưa kề sát, ở bữa tiệc bị đưa đi gặp gia trưởng, hiện trường gặp lại ba của đứa trẻ (phần 2)
Đến tối, Tô Mộc mặc quần áo mà Ngũ Hi Thần chọn ra cho cậu, hai người cùng nhau nắm tay đến bữa tiệc.
Ngũ Hi Thần lúc ở bên ngoài đều giữ một vẻ mặt lạnh lùng, khiến người khác cảm thấy khó có thể đến gần hắn, đồng thời trong mắt mọi người, Ngũ Hi Thần cũng không phải là một vị chủ nhân có tính tình tốt đẹp, khoảnh khắc Ngũ Hi Thần kéo Tô Mộc xuất hiện liền hấp dẫn đông đảo ánh mắt.
Tô Mộc theo bản năng buông thõng mi mắt, cả người người cũng trở nên không được tự nhiên, thân thể vô cùng cứng ngắc, thậm chí còn vô thức né tránh sau lưng Ngũ Hi Thần.
”Anh.” Ngũ Hi Thần đi đến giữa đám người, gật đầu với người đàn ông mặc cả người âu phục trắng đang đứng giữa đám người coi như tính là chào hỏi, đồng thời tiếp nhận sự ngưỡng mộ và lời chào của mọi người.
Một tiếng anh, Tô Mộc theo bản năng ý thức được Ngũ Nhan Tịch đang ở ngay trước mặt.
Vừa vô thức nhấc mắt lên, Tô Mộc liền đối mặt với một ánh mắt khiến cậu cảm thấy tương đối quen thuộc.
Ngũ Nhan Tịch, người ba còn lại của đứa trẻ đã vứt bỏ chồng mình, đồng thời cũng là nhân vật chính của thế giới này.
Là nhân vật chính của thế giới, miêu tả về anh ta trong cốt truyện tựa như khiến mọi người chỉ có thể nghĩ đến hai từ hoàn mỹ.
Siêu năng lực của anh ta thuộc hệ chữa lành tương đối hiếm hoi, có thể chữa hết vi khuẩn cùng với rất nhiều chứng bệnh mà ngay cả khoa học cũng không có cách nào giải quyết, đồng thời tính tình cũng dịu dàng, nội tâm hiền lành, sẽ giúp đỡ những đứa trẻ khó khăn đang đấu tranh để sinh tồn trong thời mạt thế, cũng sẽ nguyện ý lãng phí siêu năng trân quý của mình để chữa trị cho người bình thường.
Nếu như nói Ngũ Hi Thần và Tề Dục là hai người có siêu năng lực cấp cao có khả năng tấn công cao tương đương với đại diện cho giá trị lực lượng của căn cứ, giúp mọi người trong căn cứ có cảm giác thoải mái và an toàn thì Ngũ Nhan Tịch chính là một chiêu bài có thể trấn an lòng người nhất trong căn cứ.
Nhưng Tô Mộc nhìn thấy đôi mắt của người đàn ông xuyên qua đám đông lại sững sờ rất lâu.
Ngũ Nhan Tịch đứng ở trong đám người, mặc toàn thân âu phục màu trắng, dáng người của anh ta trong nhu có cương, không đến nỗi khiến người khác cảm thấy rất có tính công kích nhưng quả thật vô cùng đẹp mắt, biểu cảm trên gương mặt ôn hòa, khóe mắt chân mày tựa như đều mang đến cho người khác một vẻ mặt thả lỏng lại vui mừng, thực ra toàn bộ cơ thể của anh ta khi đứng ở nơi đó chính là minh chứng tốt nhất cho sự chữa lành thay cho ngôn từ.
Nhưng mà, trong khoảnh khắc khi người đàn ông thấy cậu đến, rõ ràng cậu nhìn ra được biểu cảm nơi đáy mắt của anh ta thay đổi trong thoáng chốc. Vào lúc đó, trong mắt Ngũ Nhan Tịch dường như có một tia thâm trầm nồng đậm nào đó, hút toàn bộ tâm trí của Tô Mộc vào trong.
Cho đến khi cậu vô thức như bị dọa sợ, chợt lui về sau một bước dài.
”Sao vậy?” Ngũ Hi Thần khó hiểu, thế nên nhíu mày một cái.
”Tôi…” Tô Mộc có vẻ như đang hoảng hốt: ”Chợt nhớ đến đứa bé, có hơi không yên tâm, hay là tôi…”
”Yên tâm, có người chăm sóc nó rồi.” Ngũ Hi Thần kéo eo người đàn ông vào lòng như muốn tuyên bố chủ quyền của mình, thấp giọng cố gắng dịu dàng hết sức để an ủi: ”Đợi lát nữa tôi giới thiệu anh với những người khác, sau đó ổn thỏa trở về, để tránh cho ông ba và tên anh ruột luôn muốn bán con trai bán em ruột sắp xếp hôn nhân cho tôi.”

Quyển 4 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận