Chương 421

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 421

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Làm Sao Có Thể
Thẩm Chước Ngôn đi vào, phát hiện động tác của bọn họ có gì không đúng: “Vừa rồi hai người đang làm gì?”
Vi Sinh Lẫm cao ngạo liếc anh ta một cái: “Không có gì.”
Sắc mặt Thẩm Chước Ngôn trầm xuống, giật ly nước trong tay anh ta: “Anh cho cô ấy uống nước lạnh à?”
“Làm sao có thể?” Vi Sinh Lẫm giật ly nước: “Cô ấy cũng không muốn uống nước lạnh, đây là do tôi tự uống.”
“Vậy thì tốt.” Thẩm Chước Ngôn nghiêm mặt đẩy anh ta ra một bên: “Đêm qua cô ấy đã hạ sốt hai lần, bây giờ vẫn còn đang sốt nhẹ, khó khăn lắm mới chuyển biến tốt lên, đây là thời điểm quan trọng nhất, nhất định phải chăm sóc cẩn thận mới được.”
Kiều Sở Sở ngơ ngác nhìn anh ta: “Nói thật đi, Thẩm Chước Ngôn, có phải tôi thật sự sắp chết rồi không? Đến bây giờ mọi người còn chưa rời đi, có phải đang chờ khiêng tôi đi không?”
“Đừng nói lung tung.” Thẩm Chước Ngôn mắng cô, chu đáo dém góc chăn cho cô: “Cậu chỉ bị cảm lạnh thôi.”
Cô đau đầu: “Tôi bệnh cũng cần tĩnh dưỡng đấy, mọi người đông quá.”
Thẩm Chước Ngôn nhìn xung quanh, có chút khó hiểu: “Ở đây chỉ có hai người chúng tôi, cậu không thích tôi nói chuyện thì tôi sẽ không nói lời nào là được.”
Kiều Sở Sở: “…”
Đây là vấn đề nói hay không sao?
Vấn đề là phòng đông nghịt người!
Cho dù phòng cô có lớn hơn nữa thì cũng không thể chứa nổi một đống tượng người được?!
Kiều Sở Sở thở dài: “Thật nhớ khoảng thời gian trước kia tôi bị người ta xem là biến thái, lúc trước tôi có ngất cũng không có ai quan tâm đến tôi.”
Thẩm Chước Ngôn: “…”
Vi Sinh Lẫm: “…”
Hai người bọn họ có chút đau lòng, cúi người nói với cô: “Yên tâm đi, sau này cuộc sống đau khổ như vậy sẽ không còn nữa.”
Hai mắt Kiều Sở Sở đờ đẫn: “Không, đó là những ngày hạnh phúc của tôi.”
Vi Sinh Lẫm: “?”
Thẩm Chước Ngôn: “?”
Cô lại xua tay: “Tôi hơi mệt, hai người ra ngoài đi, bệnh của tôi dễ lây nhiễm.”
Vi Sinh Lẫm: “Không sao, chúng tôi đều không nói chuyện.”
Kiều Sở Sở: “…”
Thiêu chết cô đi, cứ như vậy thiêu cháy chết cô đi.
Cô nằm trên giường, quay lưng về phía hai người bọn họ, không nói lời nào.
Vi Sinh Lẫm cảm thấy tâm trạng của cô không đúng lắm, kéo Thẩm Chước Ngôn: “Cậu đi theo tôi.”
Anh ta kéo người vào phòng vệ sinh, vừa đẩy cửa ra, những người đứng trong phòng vệ sinh cũng đồng loạt nhìn về phía bọn họ.
Vi Sinh Lẫm: “?”
Thẩm Chước Ngôn: “?”
Vi Sinh Lẫm sửng sốt một chút, đi vào phòng vệ sinh rồi đóng cửa lại: “Mấy người… xếp hàng đi vệ sinh à?”
Bọn họ: “…?”
Bùi Bất Tiện cầm hoa tung tăng bước vào phòng Kiều Sở Sở: “Sở Sở tỉnh rồi à?”
Kiều Sở Sở: “…”
Sao lại đến nữa rồi?
Cô nâng thân trên lên, nhìn thấy Bùi Bất Tiện cầm hoa trên tay đi về phía cô, bên chân còn có Westie di theo.
Rốt cuộc cũng có thứ không phải người đến rồi!
Cô vui mừng: “Westie!”
Westie nhảy lên giường, chạy vào trong lòng cô ngồi xuống, cái đuôi vui sướng lắc lắc, con mắt đen tròn đầy nịnh nọt.
Bùi Bất Tiện xách Westie lên, nghiêm túc răn dạy: “Mẹ bị sốt, không được quấy rầy mẹ.”
Kiều Sở Sở: “? Mẹ?”
Bùi Bất Tiện nhìn cô: “Đúng rồi, mẹ.”
Kiều Sở Sở: “… Em là mẹ, anh là cái gì?”
Bùi Bất Tiện đặt con chó xuống đất, nhét hoa vào tay cô, cười nhạo: “Anh là cha, như vậy em cũng không biết à?”
Kiều Sở Sở càng đau đầu hơn: “Hai ta không thể dùng cha mẹ để xưng được.”
“Tại sao không?”
Bùi Bất Tiện ngồi bên giường cô, đếm trên đầu ngón tay tính với cô: “Anh cả là cha cả, anh hai là cha hai, anh ba là cha ba, cứ thế mà suy ra, anh là cha bảy, em là mẹ tám.”
Kiều Sở Sở kinh ngạc trợn to hai mắt: “Bối phận sắp xếp như vậy sao? Em hẳn phải là cô của nó!”
Bùi Bất Tiện nhìn cô như nhìn một kẻ ngốc: “Em bị sốt đến ngốc rồi à, chúng ta đều theo bối phận mà, anh là cha bảy, mà em là con gái duy nhất trong nhà chúng ta, vậy em chính là mẹ tám, cái này có gì đâu mà không hiểu?”
Kiều Sở Sở: “Ồ?”
Cô gãi đầu: “Đừng ồn, em đang tự ngẫm.”
Bùi Bất Tiện nắm lấy bàn tay đang kéo tóc của cô: “Đừng suy nghĩ nữa, vừa rồi Baidu nói rất có thể em bị lây nhiễm rồi, có lẽ trong não có sương mù* rồi, đầu óc không tỉnh táo lắm.”
*Chứng não sương mù (Brain Fog) chỉ tình trạng đầu óc không thể ghi nhớ, phân tích nhạy bén hoặc thiếu tập trung. Khi đó, bạn sẽ cảm thấy không còn là chính mình và không thể suy nghĩ rõ ràng.
Kiều Sở Sở lẩm bẩm: “Chó của anh sao có thể gọi em là mẹ? Không phải em sinh ra nó thì nó mới có thể gọi em là mẹ sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận