Chương 421

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 421

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

420 H, quỳ trên phòng tắm play 1
Vì thế Lục Nhất Hoài giữ lấy mông cô nhóc khẽ rút ra lại chọc vào, phần lưng căng cứng giống như dây cung bị kéo đến cực hạn vận sức chờ phát động, theo phần hông dịu dàng ra ra vào vào, lại đột nhiên đỉnh một cái.
Mũi tên rời khỏi dây cung, vèo cái bắn đi.
“Ách ách…”
Tiếng rên ɾỉ kiều mị đã sớm từ trong miệng Lâm Chi Nam tràn ra, cô ghé vào trên bả vai người đàn ông, cảm nhận được côn thịt giống như chày sắt thô to đâm vào trong cơ thể mình, đâm vào vùng đất trước đó chưa từng đến, bá đạo lại mang theo chút dịu dàng an ủi.
Cô kìm lòng không được mở ra chính mình đi nghênh hợp anh ta, người đàn ông cường tráng va chạm mạnh vào xương mu, ngay cả mông cô và tay anh ta đều bị đu.ng vào chỗ sâu trên tường.
“Bảo bối, chúng ta thương lượng một chút nhé.” Trong lúc khó lòng kìm nổi, Lâm Chi Nam nghe được tiếng nỉ non bên tai mình, mang theo dụ dỗ “Anh phục vụ em tốt, em đi với anh đến Thượng Hải gặp lão phật gia.”
Lâm Chi Nam từ trong du͙c vọng tỉnh táo lại, từ chối “Không đi.”
Cô không có ý định cùng anh ta đi lâu dài, điều kiện gia thế và giai cấp còn ở đó, Lục Nhất Hoài thông minh như thế, đoán chừng người nhà anh ta đều là nhân tinh, nếu bọn họ nhìn thấu thủ đoạn của cô, cô còn sống nổi không.
“Được rồi.”
Giọng nói của người đàn ông nghe qua có chút tiếc nuối, cũng không miễn cưỡng.
Chỉ là giữ lấy mông cô chậm rãi ma sát, mỗi lần quყ đầu sắp đâm vào chỗ mẫn cảm của cô lại sớm rút ra, sâu sắc đâm vào, sấm to mưa nhỏ, khiến cho cơ thể mẫn cảm của cô rung động.
“Anh… Anh…”
Lâm Chi Nam giãy dụa giống như mỹ nhân ngư lên bờ, mỗi lần thở hổn hển lại nếm được một giọt cam lộ, loại tư thế tra tấn này khiến cho cơ thể cô căng cứng, lại chủ động nghênh đón, bàn tay ác ý đè xuống.
“A ”
Hai chân cô lập tức cuộn tròn quặp lấy eo anh ta, ngay cả cánh tay cũng ôm thật chặt cổ Lục Nhất Hoài, cả cơ thể chỉ có thể dựa vào anh ta để chèo chống, khiến Lâm Chi Nam vừa thẹn vừa giận.
“Lục Nhất Hoài, tên khốn nhà anh.”
“Sao thế?” Trong mắt Lục Nhất Hoài tràn đầy vô tội.
Cô ngậm miệng không nói, mặt lại căng đến đỏ bừng.
Anh ta cười ha ha, hơi thở vui vẻ, tay giữ lấy cằm cô, môi mỏng ép đến, ở trên cái miệng nhỏ nhắn của cô cọ xát.
Động tác va chạm lại không có bàn tay to đỡ lấy, Lâm Chi Nam vô thức co lại chặt hơn, mỗi một lần rời khỏi giống như sắp ngã trên mặt đất.
Cuối cùng cô thua trận, run rẩy thương lượng “Em sẽ suy nghĩ.”
Trước đồng ý với tên khốn này, sau khi xuống giường nói sau.
“Anh trước… Anh trước…” Câu nói kế tiếp có chút nói không nên lời, Lục Nhất Hoài lại cố ý đến gần, dán lên trán cô hỏi “Trước cái gì?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận