Chương 421

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 421

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chó con còn nhỏ mỗi ngày dây dưa kề sát, ở bữa tiệc bị đưa đi gặp gia trưởng, hiện trường gặp lại ba của đứa trẻ (phần 3)
Thiếu niên của cậu xoay đầu lại, nhéo một cái lên eo của Tô Mộc để nhắc nhở Tô Mộc tỉnh hồn lại: ”Nếu không đến lúc đó lỡ như tôi thật sự kết hôn, có thể anh sẽ phải làm người ngoài vòng pháp luật~”
Thiếu niên dường như đang cố ý chọc cười cậu.
Nhưng từ hướng của Tô Mộc không thể nào né tránh được những ánh mắt đang không ngừng ném tới của Ngũ Nhan Tịch, cả người vô cùng cứng ngắc, chỉ qua loa lắc đầu một cái, một chữ cũng chưa thể nói ra.
”Anh, đây là Tô Mộc, bạn trai của tôi.” Vẻ mặt Ngũ Hi Thần mang theo chút ôn hòa hiếm có, giới thiệu Tô Mộc cho Ngũ Nhan Tịch.
Tô Mộc cúi đầu, nhưng có thể cảm nhận được được mùi hương êm dịu, ôn hòa có thể trấn an lòng người đang càng lúc càng gần, cuối cùng đứng lại ở trước mặt cậu.
Trong nháy mắt liền chìm vào trí nhớ, tất cả những gì trong đầu Tô Mộc đều hiện lên từng li từng tí về những quá khứ của cậu và người đàn ông trước mặt đã từng.
Hai người từng cùng nhau mong chờ sự chào đời của đứa trẻ, cùng nhau chuẩn bị những bộ quần áo nhỏ, giày nhỏ và vớ nhỏ để đứa bé mặc sau khi được sinh ra, còn đặc biệt xem cách pha sữa bột, nằm cùng nhau trên một chiếc sô pha tình tình tứ tứ để xem phim điện ảnh, khi mười ngón tay đan xen, Tô Mộc sẽ nghe thấy động tĩnh của con trong bụng Ngũ Nhan Tịch, mọi chuyện trong quá khứ dường như đã được chữa lành hết thảy, thậm chí khi đó cậu còn suy nghĩ, nếu là vì đứa bé này, thật ra cậu cũng có thể không tiếp tục làm nhiệm vụ nữa, cứ như vậy mà ở lại thế giới này, không thèm nghĩ đến thế giới trước đó của mình nữa, cũng không thèm nghĩ đến mong muốn sống lại nữa.
Khi đó cậu không nhìn cốt truyện, cũng không muốn bảo vệ cốt truyện, chỉ toàn tâm toàn ý một lòng chờ con mình chào đời.
Nhưng sau khi đứa trẻ ra đời, thứ chờ đợi cậu là một cú đả kích.
”Ừm.” Giọng của người đàn ông ôn hòa, dáng vẻ hoàn toàn không quen biết cậu: ”Tô Mộc phải không? Tôi thấy sắc mặt của cậu không tốt lắm, có phải không thoải mái ở đâu không? Siêu năng của tôi là hệ chữa lành, có thể nói với tôi.”
Vừa nói liền đưa tay giải phóng siêu năng lực, muốn kéo cổ tay Tô Mộc để truyền siêu năng sang.
Trái tim thắt lại, sắc mặt Tô Mộc tái nhợt khó coi, nhìn bàn tay đang vươn về phía mình, cậu lại theo bản năng sợ hãi cứ như gặp phải nước lũ hay mãnh thú, chợt lui về sau một bước dài, né tránh.
Cũng may Ngũ Hi Thần rất không thích thái độ của Ngũ Nhan Tịch đối với Tô Mộc, đồng thời cũng rất không thích Ngũ Nhan Tịch nắm tay Tô Mộc, hắn theo bản năng kéo người ra sau mình, lúc này mới nhìn thấy sắc mặt của Tô Mộc quả thật cực kỳ tái nhợt.
Được nuôi ở bên cạnh hắn chừng một tuần lễ, chưa thấy nuôi ra được bao nhiêu thịt mà vẫn mỏng manh gầy yếu như cũ, tựa như chỉ cần bẻ một cái liền gãy ngay, lúc này lảo đảo muốn ngã khiến người khác không khỏi sinh lòng thương tiếc.
”Không sao, vốn sinh ra đã yếu ớt rồi, đại thiếu gia không cần phí tâm.” Nửa người của Tô Mộc cũng núp sau lưng Ngũ Hi Thần, được cơ thể cao lớn của Ngũ Hi Thần che giấu lại, biểu cảm dưới đáy mắt tràn đầy vẻ kháng cự, giọng điệu cũng tương đối hời hợt, tựa như có thể dựa vào đó mà hoàn toàn vạch rõ giới hạn giữa hai người.

Quyển 4 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận