Chương 423

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 423

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Giống như cậu thật sự hối hận, người của tôi tự chính tôi nuôi nổi anh trai không cần bận tâm, thiếu niên tràn đầy nhiệt huyết (phần 1)
Dựa vào cái gì chứ?
Giống như bị một cục bông gòn nhét vào trong cổ họng khiến cậu vô cùng ngột ngạt, trái tim giống như cũng bị một đôi bàn tay khổng lồ nắm chặt, bóp nghẹt đến mức gần như muốn nó phải chia năm xẻ bảy, cậu không thể tin nhìn Ngũ Nhan Tịch, một hồi lâu sau mới a lên cười một tiếng, một tiếng này giống như là đang giễu cợt gì đó, lại giống như đang tự giễu.
”Tôi cũng không nghĩ tới.” Giọng nói của người đàn ông khản đặc, nói một câu ngắn ngủn mà cũng không có sức chống đỡ, tinh thần suy sụp buông thõng mi mắt, cự tuyệt đối mặt với Ngũ Nhan Tịch: ”Không nghĩ anh còn có thể đi tìm chúng tôi, chỉ tiếc chúng tôi đi sớm quá, e rằng sẽ không tình cờ gặp nhau.”
Chán ghét hận thù cùng chua xót trong nội tâm khiến cả người cậu tràn đầy gai nhọn, ngay cả lời nói ra cũng mang theo ý tứ châm chọc.
”Tôi thật sự đã phái mấy đợt người đi tìm em và con, phái hơn một nửa số người trong tay tôi có.” Ngũ Nhan Tịch dừng một chút, khẽ thở dài, ngồi bên cạnh Tô Mộc: ”Tôi không hề bỏ mặc tình cảnh của hai người mà không thèm để ý tới giống như em tưởng tượng.”
Vừa nói, Ngũ Nhan Tịch vừa tự nhiên thân mật mà đưa tay đặt bên hông Tô Mộc, đây là tín hiệu cầu hòa mà trong lòng hai người hiểu rõ một cách tự nhiên.
Nhưng một giây sau, Tô Mộc chợt đứng dậy.
Bởi vì thiếu máu nên lúc đứng dậy, đầu óc xây xẩm một trận, Tô Mộc tái nhợt run rẩy lảo đảo muốn ngã, suýt chút nữa là đã té ngã trên mặt đấy, cũng may mà Ngũ Nhan Tịch biết tật xấu này của Tô Mộc, kịp thời đứng lên đỡ Tô Mộc.
”Tức giận thì cũng đừng lấy sức khỏe ra làm trò đùa.” Ngũ Nhan Tịch cau mày, trong giọng nói ôn hòa mang theo vẻ nghiêm nghị, giống hệt với trước đây, tựa như vẫn vô cùng quan tâm.
Chỉ là hoàn toàn khác với bầu không khí dịu dàng ôn tình giữa hai người trước đó, sau khi cơ thể Tô Mộc đứng vững rồi liền nhanh chóng đẩy Ngũ Nhan Tịch ra.
”Anh không mặc kệ tôi và con như những gì tôi tưởng tượng?” Một tay Tô Mộc vịn ghế sô pha, tinh thần suy sụp thất vọng nhìn Ngũ Nhan Tịch.
Cho dù đã biết trước cốt truyện, nhưng trong bụng Ngũ Nhan Tịch lúc ấy có đứa con của cậu, cậu chỉ muốn mang đến những điều thật tốt cho Ngũ Nhan Tịch, nguyện ý tin tưởng Ngũ Nhan Tịch, mà bây giờ nhìn lại rồi suy nghĩ kỹ một chút, rõ ràng người này miệng đầy lời gian dối!
”Vậy tôi hỏi anh, sau khi anh không từ mà biệt, anh đã kết hôn từ lúc nào? Bây giờ hai nhà Tề Ngũ cùng trông coi căn cứ, tại sao anh lại kết hôn với nhà họ Tề trùng hợp đúng lúc như vậy, mà căn cứ còn được thành lập từ những ngày đầu tận thế, tờ rơi về căn cứ phủ đầy, khắp nơi đều là thông tin chỉ dẫn đến căn cứ, các loại vật tư đều được dự trữ đầy đủ…”
”Nếu như anh biết rõ ngày tận thế sắp đến, làm sao anh có thể không biết một đứa bé nhỏ như vậy, đi theo một tên vô dụng như tôi thì sẽ như thế nào? Anh có biết trên đường đứa trẻ đến căn cứ cùng tôi, suýt chút nữa là đã chết đói…” Ngón tay Tô Mộc siết thật chặt lên mép ghế sô pha, dùng sức đến nỗi đốt ngón tay trắng bệch.

Quyển 4 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận