Chương 425

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 425

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ước Hẹn Của Bùi Uyên
Trên mặt Bùi Bất Tiện không có biểu cảm gì, trong mắt lại chứa đựng ý cười, nhìn hai người bọn họ không nói lời nào.
Anh ấy và Bùi Mộc đột nhiên cảm thấy có gì đó không ổn, quay đầu nhìn sang một bên.
Từng đôi mắt sắc bén liếc nhìn hai người bọn họ.
Trong phòng vệ sinh rộng rãi lại đứng đầy người!
Cả hai đều mở to mắt!
Bùi Triệt đứng ở giữa, khẽ nói: “Đóng cửa lại, chúng ta từ từ tâm sự.”
Bùi Mộc: “…”
Bùi Từ: “…”
Mẹ nó!

Kiều Sở Sở đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng.
Đợi một chút.
Không phải là mấy người vào trong phòng vệ sinh của cô đều chưa ra ngoài sao? Hình như cô không còn thấy mấy người bọn họ nữa?
Cứ như đã bị nuốt chửng đến một vùng đất không rõ nào đó, đến giờ vẫn không có chút động tĩnh.
Hay là do cô sốt đến choáng váng, mọi người đã ra rồi mà cô không chú ý?
Kiều Sở Sở loạng choạng đứng dậy khỏi giường, đi đến phòng vệ sinh, đang định mở cửa.
Bùi Uyên đẩy cửa bước vào, trên tay còn bưng một cái khay: “Em tỉnh rồi à?”
Cô ngạc nhiên: “Anh cả?”
Bùi Uyên đặt khay lên bàn, đi đến bên cạnh cô: “Muốn đi vệ sinh sao?”
Kiều Sở Sở lắc đầu: “Không.”
Bùi Uyên đỡ cô lên giường: “Vậy thì nằm lên giường nghỉ ngơi đi, anh nấu cháo ngọt cho em, bỏ thêm đậu đỏ, gạo nếp huyết, táo đỏ và mấy thứ khác chuyên dùng để bổ sung khí huyết.”
Cô không thèm ăn mấy, áy náy nói: “Chắc là em không ăn được.”
“Anh hiểu, có thể ăn mấy miếng thôi cũng được.” Bùi Uyên bưng cháo đưa cho cô: “Đây.”
Cô quay đầu ra: “Em tự ăn được.”
Động tác Bùi Uyên hơi khựng lại, trên mặt không có biểu cảm gì, giọng điệu ôn hòa: “Anh đút em ăn.”
Kiều Sở Sở đưa tay ra: “Em tự ăn.”
Anh tránh đi, đặt chén cháo lên tủ đầu giường, dịu dàng hỏi dò cô: “Em không thích anh sao? Tiểu bát.”
Kiều Sở Sở: “…”
Cô nhìn Bùi Uyên như thế này, nhớ tới lúc mình vừa mới bước vào tuổi dậy thì, hệ thống ép buộc cô làm nhiệm vụ, ban đầu cô không thể tiếp nhận được nên luôn trốn tránh.
Khi đó Bùi Uyên chính là dáng vẻ của gia trưởng, đưa cô vào phòng làm việc của anh, nhẹ giọng hỏi cô: “Sao em cứ luôn tránh mặt anh? Tiểu bát, em không thích anh cả sao?”
Cô kéo mình ra khỏi hồi ức, nhẹ nhàng giải thích: “Tay em cũng không bị gãy, em có thể tự ăn cháo, điều này không liên quan đến việc em có thích anh hay không.”
“Nhưng anh trai muốn đút cháo cho em.” Anh đè tay cô lại, đôi mắt đen như đêm, như muốn kéo cô vào thế giới của anh: “Em không thích anh trai thật sao? Vậy thì cũng không sao đâu, em cứ nói thẳng với anh, anh sẽ không ép, em có thể tự ăn cháo được.”
Kiều Sở Sở: “… Anh không phải là đang dùng tình cảm bắt ép sao?”
“Anh không bắt ép em.” Bùi Uyên nắm lấy cổ tay cô, khóa chặt khuôn mặt do dự của cô.
Rõ ràng anh rất dịu dàng.
Nhưng anh cũng rất cố chấp.
“Bây giờ anh trai hỏi em, anh muốn đút cho em ăn, anh muốn chăm sóc cho em, rốt cuộc em có đồng ý không? Em không cần nói ngay đâu, anh cả sẽ không tức giận, thật sự không giận.”
Cô vùng vẫy một chút, liếc nhìn đầu ngón tay anh.
Bởi vì vừa rồi anh đang cầm chén, đầu ngón tay Bùi Uyên bị nóng đỏ bừng.
Cô âm thầm thở dài.
Anh cả luôn như vậy.
Đối với những anh trai khác anh luôn cứng rắn, chỉ dùng chiêu dịu dàng với mỗi cô.
Thoạt nhìn thì có vẻ như đang hỏi cô một cách vô thưởng vô phạt, trên thực tế là dùng thủ đoạn dịu dàng bao vây tiêu diệt cô, bức ép cô phục tùng.
Cô hoàn toàn có thể từ chối.
Nhưng cô có thể cam đoan, anh cả sẽ lập tức rời đi, cũng sẽ không tức giận như anh đã nói.
Chỉ là anh sẽ ngồi một mình buồn bã, không làm gì cả, chỉ để lại một bóng lưng mất mát cho cô.
Giống như một con dao cùn mài vào cơ thể người ta, không đau, nhưng lại không thể chịu được.
Bùi Uyên trông có vẻ hiền lành và dễ nói chuyện, nhưng thực chất anh là một anh “mẹ” rất khó đối phó.
Kiều Sở Sở thở dài.
Còn nói là người nhà Vi Sinh biến thái.
Chính nhà cô không phải cũng có bảy người sao?
Cô chỉ có thể gật đầu: “Cảm ơn anh cả.”
Mặt mày, đôi mắt u ám của Bùi Uyên lập tức giãn ra, giống như vầng trăng sáng ló ra từ sau đám mây đen: “Đừng cảm ơn anh, anh nên cảm ơn em mới đúng, anh còn tưởng chúng ta đã không còn thân nữa.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận