Chương 425

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 425

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

424 H, liếm gan bàn chân cô 2
Vòng eo tinh tế không ngừng lên xuống, đều bị chân tâm chi phối nắm trong tay.
“Lục Nhất Hoài, đủ rồi… Hu hu hu.”
Đủ? Sao mà đủ được.
Chân tâm của cô sưng đỏ như hoa hồng nở rộ đến cực hạn, vào thời khắc đó mấy hạt sương mai giội lên, ở trong đêm thấm vào ruột gan, dọc theo chóp mũi xâm nhập vào trong lục phủ ngũ tạng của người đàn ông, huyết dịch, thậm chí là xương tủy.
Đầu lưỡi anh ta liếm qua nốt ruồi son đỏ bên mép âm hộ, theo khe hở trượt xuống, cô trầm thấp khóc nức nở, chân nhỏ giẫm lên lưng anh ta cọ cọ, tìm đến an ủi.
Lục Nhất Hoài càng tách mông cô ra lớn hơn, ngậm lấy cửa huyệt kiều nôn đã từng tiếp nhận côn thịt của anh ta, mùi ngai ngái truyền đến, giống như xen lẫn mùi vị của anh ta.
Người đàn ông giống như quay lại trạng thái trong phòng tắm, vô cùng điên cuồng… Cô quỳ trên mặt đất, cửa huyệt lập đi lập loại nuốt vào nhả ra cự vật của anh ta, cô chống lên bồn rửa mặt, nhìn dáng vẻ không ngừng bị thao của mình ở trong gương.
Vì thế lực đạo ăn chân tâm của cô không nặng không nhẹ, thậm chí còn dùng gốc râu còn sót lại trên cằm để tra tấn cô.
Trong tiếng nức nở nghẹn ngào, Lâm Chi Nam đã sớm bị làm cho không ngừng khô nóng, bụng dưới ngứa ngáy không chịu nổi, rất muốn được thoải mái.
Cuối cùng môi lưỡi của anh ta cũng rút ra, cô cho rằng mình đã được cứu, nụ hôn nóng rực của Lục Nhất Hoài lại theo bắp đùi trằn trọc, mút đến bên dưới, sau cùng hướng xuống thêm một chút nữa, thế mà lại liếm lấy gan bàn chân của cô.
“Á ” Trong nháy mắt chạm vào cảm giác như điện giật khiến cho cô che mặt khóc nức nở “Lục Nhất Hoài, anh đừng như vậy.”
Bàn chân nhỏ trong tay không chênh lệch với tay anh ta là bao, sớm đã bị hoan ái hun đến trắng trẻo mũm mĩm, đáng yêu đến mức không nói được thành lời.
Lục Nhất Hoài tự nhận mình không phải kẻ cuồng chân, nhưng sau khi nhìn thấy phong cảnh đáng chú ý này, mắt nóng lên, cảm thấy cự vật chỗ bụng dưới lập tức sưng to, trong đầu đều là sắc tình, hình ảnh sắc tình cùng mấy cái cong cong quấn quấn nói đến là đến, đúng là “thiên phú” bẩm sinh.
“Bảo bối, không phải kiếp trước em chính là yêu tinh chuyên hút khô tinh lực của người ta đấy chứ?” Anh ta ngẩng đầu cười một tiếng, giọng nói khàn khàn.
Chính mình là lưu manh còn oán giận người khác.
Lâm Chi Nam oán hận trừng mắt nhìn anh ta, rút chân về, Lục Nhất Hoài lại giữ chặt, yêu thích không buông tay vuốt ve năm ngón chân.
Tại lúc Lâm Chi Nam cho rằng mình được cứu, người đàn ông lại giữ lấy chân nhỏ của cô lên, đặt lên côn thịt thô to cứng rắn của mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận