Chương 426

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 426

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Em Không Chịu Khổ
Anh múc cháo đưa lên bên miệng cô: “Đây là anh dùng nồi áp suất nấu, thế nào, tay nghề anh thế nào?”
Vị ngọt của cháo sền sệt tan ra trong miệng.
Cô gật đầu: “Tay nghề của anh cả là tốt nhất.”
Bùi Uyên cười khẽ: “Đã lâu rồi anh không nấu cháo cho em, còn nhớ chén cháo đầu tiên anh nấu cũng là do em dạy cho anh, từ sau khi anh học được thì anh không còn cho em làm nữa.”
Kiều Sở Sở nhún vai: “Đúng vậy, anh không thích em làm nội trợ.”
Bùi Uyên múc một muỗng cháo đưa đến bên miệng cô: “Bởi vì anh cảm thấy, anh thân là anh cả mà không bảo vệ tốt cho em, đã để em chịu khổ rồi, anh không thể lại để em vất vả nữa.”
Cô lại không cảm thấy như vậy: “Em không chịu khổ.”
Bùi Uyên lấy khăn giấy lau khóe miệng cho cô, hàm ý sâu xa nhìn cô: “Không, em đã phải chịu khổ nhiều rồi.”
Kiều Sở Sở sửng sốt, không hiểu lắm.
Bùi Uyên tiếp tục đút cháo cho cô: “Sở Sở.”
“Ừm?”
Anh đưa muỗng đến bên miệng cô, bình thản nói: “Bất luận đến khi nào, anh trai mãi mãi cũng sẽ quan tâm đến em nhất, chỉ cần em không rời đi, thật ra anh như thế nào cũng được.”
Kiều Sở Sở sửng sốt, không hiểu anh muốn nói cái gì.
Bùi Uyên mỉm cười với cô: “Tám người chúng ta cứ sống như vậy luôn được không, em đừng kết hôn, đừng thích người khác được không?”
Chỉ vậy sao?
Kiều Sở Sở không chút do dự nói: “Được, em căn bản cũng không có ý định kết hôn.”
Hai mắt Bùi Uyên tỏa sáng: “Hứa rồi nhé?”
Cô vỗ ngực cam đoan: “Hứa rồi!”
Mặt Bùi Uyên giãn ra, cuối cùng cũng nở một nụ cười chân thành, như băng tuyết bắt đầu tan chảy: “Sau này anh kiếm tiền chỉ để cho một mình em tiêu thôi, di sản cũng của em hết, em yên tâm, anh sẽ không để em chịu thiệt.”
Kiều Sở Sở: “… Di sản thì không cần, tương lai anh có con thì cho con anh đi.”
“Anh sẽ không có con.” Bùi Uyên mỉm cười nói với cô.
Tình yêu thương khó có thể hình dung được tràn ra từ khóe mắt đuôi mày anh, tựa như sự dịu dàng của một người anh, lại như sự kiểm soát của một người đàn ông, anh yêu thích không muốn rời tay nhéo nhéo mặt cô: “Bởi vì Sở Sở của anh quá tốt.”
Kiều Sở Sở: “…”
Cô không biết nên nói gì, chỉ là nghi hoặc hỏi: “Em tốt thì có liên quan gì đến việc anh có con hay không?”
Bùi Uyên mỉm cười đầy ẩn ý, bưng cháo nói: “Nào, há miệng ra.”
Cô thực sự mệt mỏi xua tay: “Vừa rồi em nói chuyện với bọn họ nhiều quá, anh, em muốn đi ngủ.”
Bùi Uyên cũng không ép cô ăn hết, đỡ cô nằm xuống rồi đưa tay sờ trán cô: “Hình như lại sốt nữa rồi, ngủ ngon đi.”
Cô mệt mỏi ừ một tiếng, nhắm mắt lại cảm thán.
[Tuy đôi khi anh cả rất khó đối phó, nhưng thật sự anh ấy rất biết cách chăm sóc người khác, ở bên cạnh anh ấy luôn có thể thả lỏng cứ như đang ở bên cạnh mẹ Bùi.]
Nụ cười của Bùi Uyên càng đậm hơn, anh dém chăn cho cô, dùng mu bàn tay nhẹ nhàng sờ lên gò má cô.
Cửa phòng vệ sinh mở ra.
Bùi Triệt trầm mặt đi đằng trước, trên mặt như phủ một tầng băng sương, lạnh lùng nhìn Bùi Uyên.
Bùi Uyên dường như đã đoán trước được, anh bình tĩnh ngẩng đầu lên, vẫn mỉm cười ấm áp như gió.
Những người bước ra cũng không vui như anh ấy, khuôn mặt đều âm u, trong lòng mang suy nghĩ riêng nhìn anh.
Bùi Uyên như đang khiêu khích, ánh mắt đảo qua trên người mỗi người bọn họ, nhìn về phía Kiều Sở Sở: “Sở Sở?”
Kiều Sở Sở thở đều đều, đã ngủ rồi.
Anh yên tâm, nhẹ giọng nói: “Không hổ là Sở Sở mà tôi đã nuôi dạy tốt từ nhỏ, làm gì cũng hợp lòng hợp ý tôi, tôi cũng hợp tâm ý em ấy, mấy người cũng có thể cảm giác được chứ.”
Bọn họ xì mũi coi thường: “Không cảm nhận được.”
Bùi Uyên cười khẽ: “Chỉ cần tôi có thể cảm nhận được là được, mấy người có cảm nhận được hay không cũng như vậy.”
Anh nhẹ nhàng sờ vào mặt Kiều Sở Sở: “Tôi chỉ muốn em ấy sớm khỏi bệnh, đừng bị bệnh nữa.”
Những người còn lại nhìn nhau, trong lòng mang suy nghĩ của riêng mình.
Vi Sinh Biệt Hạc nhìn về phía Bùi Triệt: “Tôi rút lại những lời tôi vừa nói rằng anh là người tâm cơ nhiều nhất, rõ ràng, anh trai anh mới là người tâm cơ nhất.”
Bùi Triệt cắn chặt răng nói: “Bằng không thì anh cho rằng vì sao anh ấy lại là anh cả?”
Bùi Uyên nghe thấy nhưng giả vờ như không nghe, nhếch miệng khẽ cười.
Kiều Sở Sở mê man, chìm vào trong giấc mộng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận