Chương 427

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 427

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đe Dọa
Cô mơ thấy cơn sốt cao của mình đã qua, khi đang dưỡng sức ở nhà thì nhận được cuộc gọi từ Quý Yến Xuyên.
Quý Yến Xuyên mời cô ra ngoài chơi.
Cô thẳng thừng từ chối, lại không cẩn thận trượt chân trên mặt đất, bút chì vừa rồi còn đang quấn trên tóc cô rơi xuống, đâm xuyên qua mắt cô.
Cô đã trở về từ cõi chết.
Ba mạng đã biến thành hai.
Quay về khi Quý Yến Xuyên hẹn cô lần nữa.
Cô lại trả lời cuộc gọi của Quý Yến Xuyên lần nữa, tiện tay tháo cây bút chì trên tóc xuống ném vào thùng rác, ra khỏi phòng xuống cầu thang, dứt khoát gọn gàng từ chối anh ta.
Kết quả vừa dứt lời, cô đã ngã từ trên lầu xuống, gãy xương sống, lại chết một lần nữa.
Hai đã trở thành một.
Quay về trước khi Quý Yến Xuyên hẹn cô đi một lần nữa.
Lần này cô không làm gì cả, ngồi trên ghế sofa trong phòng nghe điện thoại, vẫn từ chối anh ta như trước.
Nhưng vừa dứt lời, chiếc đèn chùm trên đỉnh đầu đã đập vào đầu cô!
Đúng lúc, đầu cô bị một mảnh kính vỡ xuyên qua.
Cô lại chết lần nữa.
Số lần hồi sinh từ một biến thành không.
Cô chỉ còn lại một mạng sống cuối cùng.
Kiều Sở Sở đột nhiên bừng tỉnh, ngồi trên giường thở phì phò từng ngụm.
Toàn thân cô ướt lạnh, ngay cả khi nằm trên chiếc giường ấm áp, cô cũng không khỏi rùng mình.
Đây là gì?
Giấc mơ báo trước?
Nếu Quý Yến Xuyên thật sự tới mời cô đi ra ngoài mà cô không đồng ý thì cô sẽ chết sao?!
Dựa vào cái gì chứ, số mệnh nữ chính ở trên người Hạ Tuyết Thuần chính là kim bài miễn tử, ở trên người cô lại cưỡng chế ghép cô thành đôi với Quý Yến Xuyên, nếu cô không đồng ý thì sẽ bị thế giới này xóa sổ sao?!
Kiều Sở Sở kinh hãi cầm điện thoại lên.
Bây giờ là mười giờ tối.
Trên Wechat có mấy tin nhắn.
Vi Sinh Hoài Lăng: “Chị, sao chị không nói chuyện với em, chị nghĩ em mù chữ à?”
Lâu Thính Tứ: “Nghe nói cô bị sốt, đợi tôi về nước sẽ đến thăm cô, bây giờ tôi không có thời gian, cô đừng giận.”
Lâu Nguyệt Tuyệt: “Chị, chị bị sốt à?! Bây giờ em đang thi đấu ở nước ngoài, đợi em lấy được quán quân thì em sẽ đem cúp quan quân về tặng cho chị, chị nhất định phải nhanh khỏe đấy!”
Vi Sinh Dư Xán: “Văn Trạm nói em bị sốt, chị có việc gấp ở nước ngoài, tạm thời không đến thăm em được, nhưng chị đã đặt cho em mấy mẫu thiết kế mới mùa xuân của các thương hiệu lớn, ngày mai mười giờ hơn sẽ đưa đến cho em. Nhất thời chị không quay về được, đừng trách chị đấy.”
Lâm Thanh: “Em sốt à, có nghiêm trọng không? Có phải truyền nhiễm không? Đợi chị xong việc sẽ cùng anh trai đến thăm em!”
Lâm Thâm: “Em không sao chứ? Tinh thần và thân thể thế nào rồi?”
Doanh Trần: “Nghe nói em bị sốt? Anh không biết nên tặng gì mới khiến em dễ chịu hơn, trong tay anh có hai bình rượu vang không tồi, Romanée-Conti 1945 và Chateau Cheval 1947, ngày sẽ cho người đưa qua cho em, em cầm lấy uống, đợi anh bận rộn hết việc thì sẽ đến thăm em.”
Sau khi trả lời từng người một, cô mở hai yêu cầu kết bạn của mình.
Lời mời kết bạn của Thời Duật: “Mạo muội tìm được tài khoản Wechat của cô, cô Kiều. Bây giờ cô có thể cảm thấy tôi không quan trọng, nhưng tương lai chúng ta có thể hỗ trợ lẫn nhau, dù sao ở trong thế giới này tôi cũng là người duy nhất đã thức tỉnh, cô nói đúng không?”
Cô chọn đồng ý.
Một yêu cầu kết bạn khác là từ Quý Yến Xuyên.
“Tôi đã cho trợ lý tìm Wechat của cô. Cô sao vậy? Cô đã bỏ trốn với tên lông trắng đó à? Lúc ấy tôi lo lắng đến mức chưa kịp giải thích với cô, tôi không mang theo tên lông trắng kia là vì cậu ta muốn giết tôi! Nếu không phải súng của cậu ta bị kẹt thì tôi đã chết rồi!”
Kiều Sở Sở cười nhạt, định từ chối.
Nhưng ngay khi ngón tay cô sắp chạm vào lời từ chối, căn phòng đột nhiên rung lên và rung chuyển ầm ầm hai lần.
Có vẻ như nó đang đe dọa cô.
Sắc mặt Kiều Sở Sở âm trầm, nhưng cuối cùng cô cũng phải chọn đồng ý.
Quý Yến Xuyên đang đợi ở nhà nghe thấy leng keng một tiếng, vội vàng cầm điện thoại lên.
Là thông báo bạn tốt.
Anh ta vui mừng: “Kiều Sở Sở, tôi biết ngay cô chưa chết mà!”
Kiều Sở Sở không muốn để ý tới anh ta: “Có chuyện gì nói.”
Quý Yến Xuyên hít một tiếng, nằm trên giường gõ chữ: “Tôi muốn mời cô ra ngoài chơi.”
Kiều Sở Sở cười lạnh: “Không đi.”
Nói xong, trần nhà trên đầu cô lại bắt đầu rung chuyển ầm ầm!
Kiều Sở Sở vội vàng thu hồi!
Trần nhà ngừng rung chuyển.
Cô tức giận không biết đánh vào đâu, nhìn lên trần nhà hét: “Cứ nuông chiều khí vận chi tử này đi, đợi tôi sống sót đến kết cục cuối cùng, tôi sẽ thẳng tay đâm anh ta! Hai ta cứ chờ xem!”
Căn phòng không phản hồi.
Kiều Sở Sở hít sâu một hơi, nghiến răng gõ chữ: “Khi nào, đi đâu?”
Quý Yến Xuyên: “Ba ngày nữa tôi sẽ đến đón cô, đi đâu thì tạm thời không nói, tôi muốn cho cô một bất ngờ.”
Kiều Sở Sở cười lạnh.
Được.
Vậy thì gặp chiêu phá chiêu thôi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận