Chương 429

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 429

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Rất Đẹp
Cô đã từng nghĩ tới việc cố tình trang điểm xấu xí để gặp Quý Yên Xuyên.
Nhưng Quý Yến Xuyên chẳng là gì cả, dựa vào cái gì mà cô phải giả xấu, ra ngoài thì khoe chính bản thân mình, cô giả xấu là làm xấu mặt mình.
Vì vậy sau khi đấu tranh, cô đã chọn phương án khiến mình thoải mái nhất.
Mọi người trong bàn ăn nhìn thấy cô ăn mặc như thế này, hai mắt tỏa sáng.
Bắt đầu từ ngày Kiều Sở Sở sốt cao, bốn ngày năm đêm Kiều Sở Sở ở cùng bọn họ, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt vì bệnh, cả ngày đều sống dở chết dở.
Hôm nay đột nhiên hai má hồng hào, lông mi dài, đẹp đến mức khiến toàn thân sáng lấp lánh.
Trông rất đẹp.
Mặc dù bình thường cô cũng rất xinh đẹp.
Nhưng kiểu ăn mặc đặc biệt xinh đẹp thế này hiển nhiên không phải mặc vì bọn họ.
Vi Sinh Văn Trạm gõ gõ đầu ngón tay lên mặt bàn, giọng nói ấm áp hỏi: “Cô muốn đi ra ngoài à?”
Kiều Sở Sở ngồi trên ghế, bày ra nụ cười tự nhiên: “Đúng.”
“Cùng với ai?” Vi Sinh Văn Trạm cầm ly cà phê lên, híp mắt nhìn cô: “Ăn xong tôi sẽ đi làm, tiện đường tôi đưa cô đi.”
Kiều Sở Sở xua tay cười: “Tôi và chị Lâm Thanh ra ngoài, thời gian không trùng với giờ làm việc của mọi người, không cần làm phiền.”
Vi Sinh Văn Trạm “ừ” một tiếng, không dây dưa nữa, anh ta liếc nhìn Bùi Uyên, truyền đạt một hàm ý nào đó.
Bùi Uyên nhìn về phía Bùi Du Xuyên.
Bùi Du Xuyên nhận được mệnh lệnh từ ánh mắt anh, hít một tiếng: “Không đúng, anh nghe Lâm Thanh nói hôm nay cậu ấy đi công tác nước ngoài, chẳng lẽ là anh nhớ nhầm sao?”
Những người khác nhìn về phía Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở kinh ngạc nhìn Bùi Du Xuyên: “Không thể nào, em đã hẹn với chị Lâm Thanh rồi, anh nhớ nhầm ngày à?”
Cô vẫn còn sợ hãi.
[Chuyện gì xảy ra thế?! Chị Lâm Thanh đã nói sẽ giúp mình lo chuyện hôm nay ổn thỏa, tối qua mình còn đặc biệt gọi cho chị ấy kia mà, chẳng lẽ chị ấy đã quên mình rồi sao?!]
Cô cầm ly sữa đậu nành trên bàn lên uống một ngụm mà không cảm nhận được vị gì, ánh mắt lén lút đảo quanh.
Nụ cười trên mặt Bùi Du Xuyên dần dần biến mất: “À, có lẽ anh nhớ nhầm.”
Kiều Sở Sở thở phào nhẹ nhõm, vội vàng cười: “Em đã nói rồi, sao chị ấy có thể ra nước ngoài mà không nói với em, em còn tưởng sẽ lỡ hẹn rồi.”
[Làm mình sợ chết khiếp, mình còn tưởng sẽ bị Bùi Du Xuyên ngu ngốc nhất vạch mặt.]
Bùi Du Xuyên: “… Ha.”
Bùi Triệt đưa cho Kiều Sở Sở một đĩa sandwich: “Hay là hôm nay em đừng đi, bây giờ em vẫn còn cảm, em muốn lây bệnh cho Lâm Thanh à, cô ấy cũng có thể bị sốt.”
Cô do dự: “Chị Lâm Thanh nói chị ấy không chê em.”
“Không chê em cũng không được.”
Bùi Triệt ngồi bên cạnh, ánh mắt như mũi kim độc bén nhọn, nhìn thẳng vào cô: “Nghe anh, đừng đi, nếu em chán thì để anh xem thử hôm nay có thể về sớm buổi chiều cùng em, dù anh không thể về thì ở đây nhiều người như vậy cũng có thể về trước. ”
Anh ấy lại nhìn Thẩm Chước Ngôn: “Hơn nữa không phải em có quan hệ tốt với Thẩm Chước Ngôn sao? Đúng lúc hai người có thể ôn lại kỷ niệm thời còn đi học, không phải sao?”
Kiều Sở Sở chán ghét cau mày: “Em cũng không phải tiểu thư khuê các không thể nhìn thấy ánh mặt trời gì đó, em không cần các anh chơi cùng, hơn nữa anh vừa nói như vậy, em có cảm giác cứ như là heo bị nuôi nhốt.”
Vẻ mặt Bùi Triệt bình tĩnh: “Sandwich anh làm cho em ở trước mặt em này, heo.”
Kiều Sở Sở: “… Không, em không thể không đi, em đã hứa rồi, không thể lỡ hẹn được.”
Bùi Triệt nhấc điện thoại lên nói: “Vậy để anh gọi điện cho Lâm Thanh, bây giờ em không thể ra ngoài, rất dễ sốt lại.”
Kiều Sở Sở vội vàng đè điện thoại anh ấy lại: “Không được!!”
Bầu không khí trong phòng ăn đột nhiên trầm xuống
Mặt bọn họ tối sầm lại.
Trong mắt Bùi Triệt hiện lên sự tức giận, nhưng trên mặt vẫn không có biểu cảm gì: “Vì sao không được?”
Cô giả vờ bình tĩnh ấn tay anh ấy xuống: “Em đã lớn như vậy rồi, anh còn gọi cho chị Lâm Thanh, chị Lâm Thanh sẽ nghĩ thế nào? Chị ấy sẽ cảm thấy em là con cưng của mẹ.”
Bùi Triệt: “Anh là anh trai em.”
“Vậy thì là em gái cưng của anh!” Kiều Sở Sở đè lên điện thoại anh ấy, vô cùng lo lắng: “Dù sao thì em cũng không thể trở thành con cưng được, nếu anh muốn gọi điện thoại thì chính là anh không tôn trọng em.”
Bùi Triệt nghẹn lời, thua trận.
Dùng cách này đe dọa anh ấy phải không?
Được.
Anh ấy nhìn Bùi Uyên.
Bùi Uyên nhìn lướt qua mọi người, ra hiệu cho Bùi Mộc và Bùi Từ.
Bùi Mộc và Bùi Từ cười khẽ, đồng thanh nói: “Không phải Sở Sở đang nói dối chứ?”
Kiều Sở Sở: “?!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận