Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ Juliawaw
Bích Lạc Trừng cảm thấy tủi thân “Hòa Đồng Trần, cậu nói cái gì đấy? Cậu lôi lại chuyện cũ đấy à?”
Sống mũi cay cay, hơi nóng trào lên hốc mắt “Hòa Đồng Trần, cậu là đàn ông kiểu gì mà nhỏ nhen vậy? Lúc đó tôi làm vậy là vì ai cơ chứ? Chẳng phải vì cứu cậu à? Thế mà giờ cậu đổ lỗi cho tôi, cậu trách tôi đúng không?”
“…Hả?”
Hòa Đồng Trần ngạc nhiên vì bỗng dưng giọng của Bích Lạc Trừng lại nghẹn ngào, anh cũng không hiểu tại sao đang cãi nhau mà lại chuyển thành đơn phươռg anh trách cô? Không hề, anh không hề có ý đó.
Ngoảnh sang nhìn thấy Bích Lạc Trừng cắn cánh môi căng mọng, đôi mắt đỏ hoe nhòe ánh nước, rõ ràng đang rấtcố gắng nín nhịn không để cho nước mắt rơi.
Hòa Đồng Trần bị bối rối khi thấy cô sắp khóc, vội vàng đứng dậy lấy khăn giấy cho cô “Không phải. Tôi… tôi không có ý trách cậu, cũng không lôi lại chuyện cũ. Đang yên đang lành sao cậu lại khóc?”
“Khóc? Còn lâu tôi đã khóc Tôi không cần cậu giả vờ tốt bụng, cậu tránh ra, tôi không cần khăn giấy của cậu ” Bích Lạc Trừng đẩy khăn giấy hắn đưa, đôi mắt rưng rưng nước mắt tố cáo tội ác của hắn “Cậu là đồ khốn kiếp. Sao cậu lại trách tôi? Rõ ràng tôi mới là người tội nghiệp nhất mà?”
Bích Lạc Trừng chỉ hơi cay mắt, cố nhịn là cảm xúc sẽ qua.
Cô không phải người hay khóc nhè, nhưng lúc này đây, khi thấy Hòa Đồng Trần luống cuống ͼhân tay dỗ dành cô hết lần này đến lần khác, ngay cả giọng điệu lạnh lùng cũng dịu dàng. Cô càng nghĩ càng thấy tủi thân, càng nghĩ càng thấy Hòa Đồng Trần quá đáng quá. Vậy là nước mắt chực chờ quanh hốc mắt cũng rơi xuống.
Những giọt nước mắt cứ rơi vào mu bàn tay của Hòa Đồng Trần.
Tay anh run lên, không biết phải làm sao bây giờ “Đừng, đừng khóc…”
“Tôi cứ khóc, cứ khóc đấy thì làm sao Một cô gái ngây thơ tɾong sáng như tôi lại bị ép phải quay thể loại phim này với cậụ Bị cậu ăn sành sach sanh, sướng mỗi cậu Cậụ.. cậu tắt tivi đi đã ”
Vừa quay mặt đi, Bích Lạc Trừng đã nhìn thấy mình tɾong tivi mặt dày cầm cái nơi đó của Hòa Đồng Trần bằng cả hai tay rồi há miệng ngậm nó.
Chết tiệt Cô đã phải làm đến tận mức ấy, càng nghĩ càng tức
Tay anh run lên, không biết phải làm sao bây giờ “Đừng, đừng khóc…”
Tiện tay cướp tờ khăn giấy mà hắn vẫn đang cầm rồi lau lớn đôi mắt đỏ hoe. Cô còn chẳng kiêng dè, xì mũi ngay trước mặt hắn. Tiếp tục xả hết bực dọc bao ngày qua thông qua nước mắt.
“…Tôi, tôi đáng thươռg thế đấy. Tôi cứ như, cứ như chẳng có liêm sỉ, không có ranh giới cuối cùng, chuyện gì cũng làm với cậu Rõ ràng, rõ ràng là cậu được lợi nhất, vậy mà cậu còn nhỏ nhen, hẹp hòi, cãi nhau với tôi. Giờ cậu còn lôi lại cả chuyện cũ, còn dám trách tôi. Cậu còn có lương tâm không vậy? Có còn là con người không vậy? Cậu là đồ khốn nạn, háo sắc, dê xồm, cầm thú Cái đồ không biết xấu hổ ”
Hòa Đồng Trần nhận ra, quả thật là anh không đỡ được nước mắt của Bích Lạc Trừng.
Rõ ràng không phải lần đầu tiên thấy cô khóc, nhưng do những lần trước cô đều khóc “tɾong trường hợp đặc biệt”. Thế nên đây là lần đầu tiên anh thấy cô khóc lúc bình thường.
Nhìn lông mi ướt nước run run, viền mắt hồng hồng, chóp mũi phiếm hồng, cắn môi bị cắn cũng có vết đỏ. Cô khóc bù lu bù loa như trẻ con, lại còn xì mũi xấu xí.
Rõ ràng khác h0àn toàn kiểu khóc xinh đẹp trên màn ảnh, nhưng vẫn làm anh xiêu lòng.
“…Rồi rồi rồi, tớ xin lỗi, là tớ sai. Cậu đừng khóc được không?”
“Không được, không được Cậu sai ở đâu? Hừ, diễn viên nổi tiếng mà cũng biết nhận lỗi cơ à, lạ lùng thật đấy Tớ không nghe, không nghe, không nghe ”
“Ừm… Tớ không nên nói linh tinh, không nên trách, không phải, tớ không hề trách cậụ.. Tớ là đồ không có lương tâm, là đồ khốn nạn. Tớ không nên nhỏ nhen, hẹp hòi. Tớ sai rồi, tớ xin lỗi, vậy đã được chưa? Cậu, cậu đừng khóc nữa, đừng khóc nữa có được không?”
“Vậy đã được chưa là cái gì? Cậu không xin lỗi ͼhân thành được à? Cậu chỉ lừa tớ ” Bích Lạc Trừng lau ướt khăn giấy, chìa tay về phía hắn, đòi “Khăn giấy ”
“Đây đây đây, khăn giấy đây. Tớ nói nhầm, cậu đừng giận, đừng khóc mà Tất cả là tại tớ, tớ sai hết…”
“Hừ ”
Bích Lạc Trừng không phải người cãi bướng. Bỗng dưng Hòa Đồng Trần quay quắt thái độ thuận the0 ý cô như thế, cô có nhiều nước mắt đến đâu cũng không khóc nổi nữa, chỉ còn sụt sịt.
Ừ mà tại sao tự nhiên hắn lại dịu dàng thế nhỉ? Cái người coi trời bằng vung bị làm sao thế này? Hóa ra hắn, hắn sợ cô khóc
Hình như lần trước cô khóc, giọng điệu của hắn cũng dịu dàng hẳn.
Hừ, đàn ông cái nỗi gì, con gái rơi vài giọt nước mắt đã sợ hãi?
Nhưng mà… nhưng mà cũng đáng yêu đó chứ…
Ôi phủi phui cái mồm, đáng yêu cái quái gì
Cô lại chùi nước mũi, được nước lấn tới nhân cơ hội này trục lợi cho mình “Muốn tớ không khóc cũng dễ thôi. Lần sau cậu đi ăn với chồng Cố nhà tớ, cậu phải dẫn tớ the0 cùng.”
“…”
“Không được à? Hòa Đồng Trần, cậu xin lỗi chẳng ͼhân thành chút nào hết ”
Hòa Đồng Trần nhận thấy Bích Lạc Trừng không còn định khóc nữa nhưng lại muốn mượn cớ ngồi lên đầu anh. Hừ, đi ăn với chồng Cố nhà cô? A Thanh gì tốt chứ?
Nhỏ Bích thật là, được voi đòi tiên…
Anh định lạnh lùng lắc đầu nói không được. Nhưng khi nhìn thấy cô bĩu môi sụt sịt, ánh nước làm đôi mắt lấp lánh như sao, chớp hàng mi vương nước mắt chờ mong… Chết tiệt, vẻ mặt này vẫn làm người ta cầm lòng chẳng đặng…
Anh nhắm mắt lại “…Được.”
“Hai lần, à không, ba lần ”
“…Có chừng mực chút, dừng được voi đòi tiên.”
“…Bốn lần. Cậu không đồng ý tớ sẽ khóc tiếp. Cậu có lỗi với tớ mà yêu cầu của tớ nhỏ nhoi thế này, chẳng lẽ cậu vẫn nhẫn tâm từ chối ư? Đàn ông mà vô lương tâm, không có tình người, bội tình bạc nghĩa chính là…”
“Dừng Bốn lần thì bốn lần, được chưa? Nhưng tớ nói trước là A Thanh rấtbận, không biết khi nào anh ta có thời gian đi ăn cùng tớ. Chỉ cần cậu đợi được…”
“Đợi được, đợi được Được đi ăn với chồng Cố nhà tớ thì đợi cả đời cũng đáng ” Bích Lạc Trừng mặt còn tèm nhem nước mắt đã cười ngay lập tức.
Thật là, lật mặt còn nhanh hơn lật bánh tráng.
Hòa Đồng Trần bị kì kèo không thể giận nổi nghe đến đây đã quá đủ “…Được rồi, vừa khóc vừa cười, tiên nữ đi rửa mặt đi.”
“Ừa.” Bích Lạc Trừng vứt giấy vào tɾong thùng rác, chạy vào phòng vệ sinh rồi mới hét lên “Trời đất ơi, sao tớ lại khóc xấu thế này Tất cả là tại cậu đó Hòa Đồng Trần Cậu làm tớ tức đến quên cả hình tượng. Lần nào tớ luyện diễn cảnh khóc trước gương cũng khóc như tiên nữ rơi lệ đó cậu có biết không?”
Hòa Đồng Trần ở bên ngoài không khỏi lắc đầu, bật cười thành tiếng.
Bích Lạc Trừng rửa mặt xong thì trang điểm lại luôn, muốn cứu vãn hình tượng tiên nữ trước mặt Hòa Đồng Trần.
Phòng vệ sinh to bằng phòng khách hộ bình dân có đủ đồ mỹ phẩm, cứ như là phòng trang điểm dành riêng cho cô.
Đợi đến lúc cô quay lại phòng khách, đã thấy Hòa Đồng Trần lại bật tivi từ bao giờ. Cô khó xử hỏi “Hở? Vẫn… vẫn phải xem à?”
“Bỏ dở giữa chừng không chuyên nghiệp. Nếu cậu xấu hổ thì có thể không xem.”
Hòa Đồng Trần bụng dạ hẹp hòi vẫn còn ghim câu “chồng Cố nhà tớ” giữ vững quan điểm xem tiếp, không quên dùng chiêu khích tướng.
“Ai xấu hổ? Chẳng biết ai không chuyên nghiệp đâu, kẻ hèn này cũng chuyên nghiệp lắm đấy nhé. Được thôi, xem thì xem ”
Bích Lạc Trừng không bao giờ chịu thua đạo đức nghề nghiệp trước Hòa Đồng Trần quyết định xem thì xem, cảnh xấu hổ nhất là dùng miệng đã chiếu qua rồi… Ờ thì, hình như đoạn sau cũng nóng mắt lắm, trời ạ, lờ đi vậy, lờ đi vậy…
Hai người mới cãi nhau quyết định không nói linh tinh nữa.
Không gian yên tĩnh, chỉ có lời thoại xấu hổ và tiếng rên ɾỉ, thở dốc mập mờ vọng ra từ tivi.
Hòa Đồng Trần đột nhiên nói “Ừ, cô Bích diễn cảnh khóc tốt thật, có thể thấy đặt rấtnhiều tâm tư vào đó. Cậu khóc trước máy quay đẹp hơn khi nãy nhiềụ..”
Bích Lạc Trừng xấu hổ bịt miệng hắn “Cậu im ngay Không được nhận xét ”
“Ưm… Tớ khen mà, khen cậu khóc đẹp cũng được à?”
“Hứ, khen cũng không được. Miệng chó không mọc được ngà voi, tự tớ thẩm định được kỹ năng của tớ, không cần cậu nhiều lời Anh Hòa à, xin cậu hãy để ý, nghiên cứu chính mình, xem xem cậu diễn có tiến bộ chưa đi?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận