Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“À, được, em chờ một chút, chị đi lấy giỏ xách.” Trong ánh mắt thổn thức của mọi người, cô đi về phía cửa lớn của nhà trẻ.

Các giáo viên thấy thế, cũng cảm thấy quậy phá đủ rồi nên nói mấy câu với Thẩm Thiên Dục rồi rối rít cúi chào, đi vào bên trong nhà trẻ.

Đám người vừa rời đi, nụ cười từ khóe miệng Thẩm Thiên Dục biến mất từng chút từng chút một… Vi Vi, anh thật sự muốn biết, em rốt cuộc có từng vì anh mà thay đổi một chút nào không?

“Mùi vị thế nào?” Nhà hàng Pháp tràn ngập không khí lãng mạn, Thẩm Thiên Dục nhấp nhẹ rượu đỏ trong ly, tươi cười hỏi thăm Thẩm Thiên Vi ngồi đối diện.

“Rất ngon.” Nghe hắn hỏi thăm, cô nhẹ ngẩng đầu lên, mỉm cười, buông xuống dao nĩa trong tay, cô không nhịn được hỏi: “Tại sao đột nhiên lại tìm chị đi ăn tối, có chuyện gì sao?”

Thẩm Thiên Dục nghe vậy, gương mặt tuấn tú của hắn dường như rất đau khổ: “Không có chuyện gì thì không thể tìm chị ăn bữa tối sao? Kể từ sau khi em về nước, đã gần một tháng không gặp chị! Em nhớ chị gái của mình, chị làm việc vất vả đến mức quên về nhà, chỉ là ăn bữa tối… Cũng cần phải có lý do sao?”

“Đúng là không cần.” Thẩm Thiên Vi bật cười, trong lòng dấy lên một cảm xúc ấm áp, gần như khiến cô không kịp phản ứng.

Trong nháy mắt đó, cô dường như lừa gạt chính mình, Thẩm Thiên Dục trước mặt vẫn là Thiên Dục của cô ngày nào. Vẻ mặt của hắn giống như hắn chưa bao giờ mất đi trí nhớ, chưa bao giờ quên cô… Đúng vậy, hắn cũng không biết, trước kia hắn thường dùng giọng điệu này làm nũng với cô. Bảy năm rồi, cô không nghe thấy giọng điệu này đã được bảy năm.

“Đúng rồi!” Ngón tay thon dài của hắn khẽ chọt ly rượu đỏ, môi mỏng khẽ nhếch, “Công việc vất vả như vậy sao? Sao chị không về nhà!”

“Đoạn đường từ nhà đến nhà trẻ quá xa, cho nên chị tìm nhà trọ gần nhà trẻ, như vậy có thể thuận tiện cho việc đi lại.”

Lúc đầu, là bởi vì hắn rời đi nên cô trốn khỏi nhà, lựa chọn sự cô đơn tối tăm. Nhưng bây giờ, quả thật là vì thuận tiện cho việc đi lại, hơn nữa cô thật ra rất muốn ở bên cạnh hắn, mỗi ngày nhìn thấy hắn, nhưng càng như vậy… Cô càng sợ mình sẽ có những biểu hiện khác thường.

“Vậy nếu như em nhớ chị thì làm sao đây?” Hắn dùng giọng nói hấp dẫn mê người nhẹ nhàng chậm chạp nói.

“Vậy em có thể giống như bây giờ, thỉnh thoảng tới tìm chị ăn bữa tối.” Trong lòng cô khẽ tê dại, gương mặt có chút ửng hồng nói.

Nhưng là, hắn không thấy đủ với từ “Thỉnh thoảng” này… Thẩm Thiên Dục nhún nhún vai, tròng mắt đen khóa chặt cô, đổi đề tài: “Nghe các giáo viên trong nhà trẻ nói, chị chưa từng đề cập tới em, chẳng lẽ em không đáng được mọi người biết đến?”

“Không phải như thế…” Vấn đề của hắn làm cô có chút ảo não, hắn vẫn luôn là nỗi khổ tâm riêng trong đáy lòng cô, cô làm sao có thể giới thiệu với mọi người về hắn? Nói là “Em trai” của cô, Thẩm Thiên Dục sao? Không… Kể từ sau tai nạn giao thông kia, cô đã thề với lòng mình, cô phải dũng cảm, không cần tiếp tục chạy trốn, cô muốn cùng hắn kiên trì đến cùng! Cô không cần Thiên Dục làm em trai của cô, mà cô cần hắn là người đàn ông cô yêu nhất.

Nhưng cuối cùng đã là quá muộn, cho nên cuối cùng cô chỉ có thể lựa chọn đem tất cả chôn vùi ở đáy lòng, không hề nhắc tới với bất kỳ ai.

“Vậy thì là vì cái gì?” Giọng nói của hắn nhẹ nhàng chậm chạp lại chứa đựng nhiều ý tứ.

“Bởi vì không có ai hỏi, cho nên chị cũng không nói.” Thẩm Thiên Vi vội vàng giải thích, mặc dù lời giải thích này chính cô cũng cảm thấy gượng ép, “Huống chi, em không ở trong nước, chị cũng không cần thiết phải nói với người khác về em.”

“Thì ra là như vậy…” Giọng nói của hắn kéo dài, Thẩm Thiên Dục mỉm cười, không nói thêm gì nữa.

“Thiên Dục!” Một giọng nữ quen thuộc đột nhiên vang lên. Sau đó rất nhanh, một thân hình mảnh khảnh uyển chuyển đi tới, nghênh ngang chen vào chỗ ngồi bên cạnh Thẩm Thiên Dục.

Bình luận (0)

Để lại bình luận