Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Phần Thưởng, Bôi Trơn, Và Chiếc Bàn Định Mệnh
“Anh không giận em sao?” Điền Điềm vỗ về tấm lưng đang run nhẹ của anh .
“Anh không muốn tức giận.” Anh ngẩng lên, “Anh chỉ đang nghĩ, phải làm thế nào để cảm ơn em.”
Điền Điềm cười ranh mãnh. “Em không nhận lời cảm ơn bằng miệng đâu.”
Vi Dự ngẩn ra. “Vậy… em muốn cái gì?”
“Em muốn anh,” cô kiễng chân, ghé sát vào tai anh thì thầm, “Ngay bây giờ, ở đây, hôn em thật sâu.”
Con hẻm tối và vắng . Ánh đèn le lói từ ngoài đường hắt vào. Vi Dự không chần chừ.
Anh kéo chiếc mũ lưỡi trai của mình xuống, che khuất cả hai khuôn mặt khỏi thế giới bên ngoài . Anh cúi xuống, lấp đầy đôi môi cô . Đây không phải nụ hôn nhẹ nhàng. Đây là sự giải tỏa, là đam mê, là lòng biết ơn. Lưỡi anh cuồng nhiệt xâm chiếm khoang miệng cô, quấn lấy lưỡi cô, hút cạn không khí. Điền Điềm cũng đáp lại cuồng dại không kém, tay cô bấu chặt vào áo anh.
Họ hôn nhau đến khi cả hai không còn thở nổi.
Về đến nhà, cánh cửa vừa đóng lại, Điền Điềm đã xoay người, đẩy ngược Vi Dự vào cửa. Áo khoác cô rơi xuống sàn.
“Lên giường.” Cô ra lệnh, giọng khàn đi vì ham muốn .
Cô đang mặc chiếc áo phông rộng của anh, và bên trong… không có gì cả. Khi anh bế bổng cô lên, tay anh trượt vào trong áo, lướt qua cặp đùi thon thả, và những ngón tay anh vô tình chạm phải khu rừng rậm ẩm ướt . Anh khựng lại.
Anh bế cô vào phòng ngủ, đặt cô xuống tấm nệm mềm . Anh thành thạo tách chân cô ra, ngón tay lướt nhẹ qua cửa mình .
“Chờ đã.” Điền Điềm ngăn anh lại. Cô với tay lấy một cái lọ nhỏ trong tủ đầu giường . “Hôm nay chúng ta thử cái này.”
Dịch bôi trơn.
“Nằm xuống đi.” Cô nói.
Vi Dự ngoan ngoãn nằm ngửa. Điền Điềm đổ một vũng dịch trơn láng, ấm nóng lên tay mình, sau đó chậm rãi nắm lấy cây hàng đã sớm cương cứng của anh .
“A…” Vi Dự rên lên. Cảm giác trơn trượt, ấm áp bao bọc lấy cự vật của anh thật sự quá kích thích. Cây hàng trong tay cô như nảy lên một cái, cứng hơn nữa .
“Nóng… nóng quá…” Điền Điềm thì thầm. Loại dịch bôi trơn này không chỉ trơn, nó còn có tác dụng làm nóng, như một loại thuốc kích tình nhẹ .
Cô cũng đổ một ít lên tay Vi Dự. “Anh… xoa cho em.”
Ngón tay anh run rẩy chạm vào nơi nhạy cảm nhất của cô . Anh xoa nắn hạt đậu nhỏ, rồi từ từ đưa ngón tay vào đường hầm ướt át . Dịch bôi trơn hòa quyện với nước láng của cô, tạo thành một mớ hỗn độn dâm đãng.
Vi Dự không nhịn được nữa. Anh lật người, đè cô xuống, căn chỉnh vũ khí của mình ngay cửa động .
“Từ từ… a…”
Anh chậm rãi tiến vào. Cảm giác thật khác. Trơn tuột, ấm nóng, và khít khao đến điên cuồng .
Họ quấn lấy nhau trên giường. Điền Điềm vòng chân qua hông anh, để anh tiến vào sâu nhất có thể .
“Em muốn… ra bàn bóng bàn.” Đột nhiên, Điền Điềm thì thầm .
Vi Dự ngạc nhiên, nhưng anh thích sự táo bạo này. Anh định rút ra .
“Không!” Cô kẹp chặt chân lại . “Cứ để yên như vậy. Bế em ra đó.”
Vi Dự hít sâu một hơi. “Được.”
Anh gồng mình, dùng sức mạnh cơ bắp, từ từ đứng dậy, trong khi cự vật của anh vẫn nằm trọn vẹn bên trong cô.
“A!” Điền Điềm hét lên một tiếng. Khi anh đứng thẳng, trọng lực khiến cây hàng của anh lún sâu thêm một tấc, chạm đến nơi sâu thẳm nhất của cô .
“Vi Dự… sâu quá… a…”
“Ngoan… sắp tới rồi.”
Anh bế cô, một tay đỡ mông, một tay ôm lưng. Mỗi bước chân anh đi từ phòng ngủ ra phòng khách là một lần cự vật của anh thúc mạnh vào tử cung cô . Quãng đường ngắn ngủi trở nên dài đằng đẵng, đầy kích thích. Cả hai đều thở dốc, mồ hôi đầm đìa, bị tra tấn bởi khoái cảm vừa đi vừa làm .
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận