Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ai, chúng ta cuối tuần đến thành phố H du lịch đi, tính làm kỉ niệm tốt nghiệp, được không?” Bạn cùng phòng B đề nghị.

“Được đó, tớ không thành vấn đề, các cậu thì sao?” Bạn cùng phòng A phụ họa.

“Tớ cũng có thể, Tiểu Phỉ thế nào?”

“Tớ…” Cô có chút ngập ngừng, suy cho cùng thì cô đang là “”Phu nhân Cao””.

“Đi mà, Tiểu Phỉ, chúng ta bốn người đi chơi cùng nhau.”

Cô không đỡ nổi tiếng năn nỉ của đám bạn, liền đáp ứng rồi mới về.

Chờ cô về nhà, Cao Đạm đã đeo tạp dề đang nấu cơm.

“Đã về rồi.”

“Ừ, chuyện bệnh viện giải quyết thế nào rồi?”

“Không có việc gì đâu, đừng lo lắng.”

“Đi rửa tay đi, ăn cơm.”

Ở trên bàn ăn, An Hân Phỉ đề cập đến chuyến đi du lịch ở thành phố H với bạn cùng phòng cuối tuần. Tay cầm đũa của Cao Đạm dừng một chút, chỉ nói câu: “Anh không đồng ý”.

“Cái gì?!” Nói cô không kinh ngạc là nói dối, cô không nghĩ tới anh sẽ không đồng ý, hơn nữa lại còn rõ ràng là không vui vẻ.

“Anh nói, anh không đồng ý.” Anh dứt khoát buông chén đũa, con ngươi thâm thúy nhìn thẳng cô.

“Vì sao vậy?”

“Không vì sao cả.”

“Anh, anh không nói đạo lý.”

“Như vậy anh xin hỏi em, lúc em đáp ứng chuyện này có nghĩ tới việc hỏi ý kiến của anh hay không?” “Em lại có chú ý hay không, hiện tại em là vợ của anh?”

“Vậy thì thế nào, chúng ta cũng chỉ là có quan hệ mang thai hộ, anh dựa vào đâu mà muốn can thiệp tự do của em?” Lời nói vừa thoát ra khỏi miệng, cô liền ngay tức khắc hối hận, cô muốn giải thích, không phải, không phải như thế, nhưng mà lời nói ra không thể rút lại được.

Quả nhiên, nghe cô lên án như thế, sắc mặt Cao Đạm âm trầm đáng sợ, làm như đang đè xuống cơn giận của mình “Em không cần phải nói, anh bảo không được là không được.”

“Anh!” An Hân Phỉ phát hỏa, mở toang cửa chạy ra ngoài.

Cao Đạm ngồi trên ghế, tay siết chặt thành nắm đấm, gân xanh toàn bộ nổi lên, tay dùng sức một cái, chiếc đũa đáng thương gặp họa phân thây.

“Tiểu Phỉ, em đến cùng là muốn anh giữ lấy em như thế nào?” Một tiếng thở dài yên lặng quanh quẩn trong không khí, dường như không thể nghe thấy.

“Thật quá đáng, thật quá đáng mà.” An Hân Phỉ một mặt tủi thân vương đầy nước mắt lao ra khỏi thang máy ngồi trên xe taxi.

“Cô đi chỗ nào đây?” Tài xế xe taxi hỏi. Cô nắm di động, nghiêng đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ. Bản thân mình rốt cuộc đang chờ đợi cái gì, không có điện thoại cũng không đuổi theo cô.

“Cô à?”

Cô lau lau nước mắt “Tới đại học X.” Nếu về nhà, Lan Di bọn họ nhất định sẽ hỏi, sau đó chắc chắn sẽ gọi điện thoại cho Cao Đạm, cho nên, cô chỉ có thể trở về trường học, cũng may ký túc xá vẫn còn có thể ở lại được.

Trong căn nhà của họ, Cao Đạm dần dần bình tĩnh lại, đối mặt với đồ ăn không còn hơi nóng trước mắt, nhất thời cảm thấy mệt mỏi đến cực độ. Móc điện thoại ra, gọi cho trợ lý: “Là tôi, hình trình tuần sau làm như bình thường, đúng, không cần để trống, tốt.”

Cắt điện thoại, anh hôm nay nhân dịp An Hân Phỉ về muộn, thu dọn nhà cửa sạch sẽ, vốn định tặng cô một kinh hỉ, ai biết sẽ biến thành như bây giờ.

Cao Đạm lấy áo khoác đuổi theo, có một câu nói không sai, trong tình yêu ai sa chân vào trước liền thua, anh biết, anh đã sớm thua, thất bại thảm hại.

Anh lái xe tới nhà ông An Chí Quốc.

“Cao Đạm? Mau vào đi, sao lại đến vào tầm muộn như này, Tiểu Phỉ đâu rồi?” Ông An Chí Quốc mời anh vào ngồi, Cao Đạm lại phất phất tay, nếu biết An Hân Phỉ không ở đây, anh cũng chẳng có gì để lưu lại, còn phải tiếp tục đi tìm. “À, con vừa lúc trước khi tới mua chút đồ, tiện đường ghé qua thăm bố mẹ vợ.”

“Ai da, mẹ vợ con cùng Tử Nguyện ra ngoài tản bộ rồi, ban ngày Tiểu Phỉ có qua đây, bảo con bận.”

“Vâng, là rất bận.”

“Bận cũng được, nhưng phải biết chú ý thân thể nhé.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận