Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Co quắp giống như một con mèo con bị thương.

Lạc Nhạn và Trình Cẩn cả ngày sau đó liền không thấy xuất hiện, chỉ có bảo mẫu Chu đem vào cơm và nước uống.

Bà vừa đẩy ra hai lớp cửa sắt đã ngửi thấy mùi máu tanh nhàn nhạt, vừa mở ra lớp cửa cuối cùng thì mùi tanh tưởi xộc thẳng vào mũi khiến tay cầm khay đồ ăn cũng run lên.

“Lục tiểu thư, Lục tiểu thư…” Bà đặt vội khay đồ ăn xuống nước, chạy tới bên cạnh lồng sắt, càng đến gần mùi tanh càng rõ ràng. Đến gần bà còn thấy được, máy chảy loang lổ từ lồng sắt ra nhỏ xuống sàn nhà.

Chu bảo mẫu cố hết sức đập cửa cũng không thấy Lục Dĩnh trả lời, chỉ thấy cô quằn quại ôm bụng đau đớn. Bà run rẩy lấy điện thoại ra gọi điện cho Lạc Nhạn: “Thiếu gia, Lục tiểu thư có chuyện rồi.”

Lạc Nhạn nhanh chóng trở về, thấy Lục Dĩnh ôm bụng đau đớn cũng chỉ thờ ơ thả lại một câu:”Đừng giả vờ nữa, hôm qua vốn không động đến bụng em.”

Hắn đã tính toán lực đạo, chỉ có thể làm đau cô lúc đó.

“Nhạn ca ca… đau… bụng em đau lắm.” Lục Dĩnh cố hết sức mới thoi thóp ra được mấy lời.

Lúc này Lạc Nhạn mới chú ý đến đã qua cả ngày như vậy mà máu cũng không ngừng chảy ra từ hoa huyệt Lục Dĩnh. Không có lý nào hắn lại làm tổn thương đến tử cung cô được, hôm qua lực đạo đều hoàn hảo.

Thấy cô gái trong lồng thở yếu như hấp hối, hắn vội vàng mở lồng ôm Lục Dĩnh tới bệnh viện.

Lục Dĩnh được đưa vào phòng cấp cứu.

Lạc Nhạn chờ đợi bên ngoài, thuận tiện nhắn cho Trình Cẩn một tin. Không ngờ người xuất hiện trước mặt hắn trước lại là Cố Hoài Vân.

“Đến đây làm gì?” Lạc Nhạn nhìn hắn, trên mặt vẫn duy trì sự điềm tĩnh nhưng ánh mắt lại không giấu nổi thù địch.

“À, đến đòi Lục tiểu thư bồi thường.” Nụ cười trên môi Cố Hoài Vân như cũ mà đểu cáng tới chói mắt.” Có điều tình trạng này không biết cô ấy còn sống để trả nợ không đây.”

Lạc Nhạn đứng lên, giáng cho hắn một quyền vào mặt. Cố Hoài Vân lảo đảo sắp ngã. Hắn không tính toán mà ngồi xuống bên cạnh Lạc Nhạn.

Trình Cẩn rất nhanh đã chạy tới: ” Hắn ở đây làm gì?”

Chưa đợi Lạc Nhạn trả lời, bác sĩ từ phòng cấp cứu đã đi ra, trên tay cầm một loạt giấy tờ cùng kết quả: ” Ai là người nhà bệnh nhân?”

“Tôi.” Cả ba người đàn ông cùng một lúc lên tiếng.

“Chuyện này….” Bác sĩ muốn nói điều gì đó xong lại thôi. Đây là bệnh viện tư nhân hàng đầu, đi vào đây đều là nhân vật không đơn giản, vẫn nên là không tọc mạch chuyện của họ. “Vết thương ngoài da không sâu, bôi thuốc liền rất nhanh sẽ khỏi. Vùng kín có nhiều vết rách lớn. Còn có….”

“Chuyện gì?” Trình Cẩn không kiên nhẫn, lớn tiếng hỏi bác sĩ.

“Cái thai trong bụng vị tiểu thư này không cứu được, là đưa đến quá trễ.” Vị bác sĩ già bị giọng nói lớn của hắn làm giật mình mà nói ra.

“Sảy thai? Sao có thể?” Lạc Nhạn cùng Trình Cẩn đều không kìm nổi ngạc nhiên.

Lục Dĩnh chưa hoàn toàn trưởng thành, còn chưa có kinh nguyệt sao có thể có thai được. Cố Hoài Vân bên cạnh cũng giả vờ ồ lên một tiếng ngạc nhiên.

“Tiếc thật đấy!” Hắn nhún vai, làm bộ dạng chia buồn.

“Các người kiểm tra kỹ chưa?” Trình Cẩn cầm lấy báo cáo trên tay bác sĩ, cẩn thận nhìn xem.

“Không thể sai được, tôi là người hút bào thai ra khỏi cơ thể mẹ.” Hơn nữa bà là bác sĩ sản khoa hàng đầu, sao có thể không nhận biết được chuyện này. “Bệnh nhân đã được chuyển tới phòng hồi sức, hai tiếng nữa có thể vào thăm.”

“Xem ra Lục tiểu thư chưa trả được cho tôi ngay rồi.” Hắn rút từ trong túi áo ra một tờ danh thiếp, đưa vào tay Trình Cẩn. “Nhớ thông tin liên lạc của tôi nhé.”

Nói rồi hắn quay bước rời đi.

Trình Cẩn tức giận muốn xé nó, nhưng bị Lạc Nhạn ngăn lại. Cố Hoài Vân ở trên loại thương trường kia làm ăn nhiều năm, không có lý nào hắn lại làm chuyện không có mục đích. Giữ lại không chừng sẽ có lúc dùng tới.

Bình luận (0)

Để lại bình luận