Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cố Nhan không tự chủ được nâng eo cao lên, thân thể không ngừng giãy giụa, ý đồ muốn giải tỏa khó chịu trong cơ thể.

Cô cảm giác được ɖâʍ dịch giữa hai chân đang không ngừng chảy ra, theo kẽ hở chảy xuống dưới người Chu Quân Ngôn thấm lên lớp áo choàng.

“Chu Quân Ngôn…” Cô nhỏ giọng kêu tên anh.

Chu Quân Ngôn nâng hai chân Cố Nhan lên, đặt ở trêи hai vai của mình, há miệng ʍút̼ vào cửa huyệt đang liên tục chảy ra ɖâʍ dịch, đưa đầu lưỡi vào bên trong hoa huyệt, không ngừng vuốt ve nó.

Cố Nhan muốn mở hai chân ra thêm để đầu lưỡi Chu Quân Ngôn tiến vào sâu thêm, nhưng lại không chịu nổi kɧօáϊ cảm mà kẹp chặt hai chân lại, kẹp luôn cả đầu của anh.

Chóp mũi của anh không ngừng ma sát viên trân châu, khiến nó đỏ ửng như ứ máu, Cố Nhan cảm thấy mình giống như đang tan chảy.

Bên tai ngoài tiếng nước từ dịch thể do anh gây ra, còn có cả tiếng cô thét chói tai.

“Ha a…. Thật thoải mái.”

Cô chưa bao giờ trải qua cảm giác vui sướиɠ như vậy, so với việc bị cắm vào hoàn toàn khác nhau. Cô lúc này là bị ɭϊếʍ đến toàn thân đều nóng như lửa.

Hai bầu ngực theo động tác hít thở kịch liệt của cô mà liên tục phập phồng, Cố Nhan há to miệng để hô hấp. Bên trong hang động dường như hơi thiếu không khí, khiến cô cảm thấy mình sắp chết vì nghẹt thở, chết vì thiếu dưỡng khí, chết vì lưỡi của Chu Quân Ngôn đang không ngừng ɭϊếʍ ʍút̼.

Điểm nhạy cảm bên trong hoa huyệt liên tục được đầu lưỡi chăm sóc thật tốt, Chu Quân Ngôn từng chút từng chút dùng đầu lưỡi ma sát vào điểm nhỏ đang nhô ra (điểm G), Cố Nhan chỉ có thể cắn răng chịu đựng kɧօáϊ cảm, vừa khóc vừa rêи rỉ.

Động tác của anh không có chút dịu dàng nào cả, chẳng qua là dùng răng môi gặm cắn huyệt thịt của Cố Nhan. Đầu lưỡi anh phá vỡ từng tầng thịt mềm bên trong hoa huyệt, hoa huyệt cô nhỏ hẹp ướt át nhưng bên trong giống như là có một nguồn suối vậy, không ngừng tiết ɖâʍ dịch.

Chu Quân Ngôn không nói gì, gia tăng động tác của mình, bên tai là giọng Cố Nhan đang vô lực hét gọi tên anh.

Âm thanh của cô càng ngày càng chói tai, giọng càng lúc càng cao.

“Không được, không được, em sắp…Ưm ưm…”

Lưng Cố Nhan ngày càng căng cứng, một nỗi sợ hãi vô thức ập vào tâm trí cô, giữa hai chân cô khắp nơi đều là nước, cuối cùng đạt cao trào vì đầu lưỡi của Chu Quân Ngôn…

Sau cao trào, Cố Nhan vô lực nằm run rẩy trêи đất, tim đập nhanh như thể giây tiếp theo sẽ phải nổ tung, hai chân cô mềm nhũn từ trêи vai Chu Quân Ngôn tuột xuống. Lúc này Chu Quân Ngôn ngẩng đầu lên, miệng lưỡi rời khỏi nơi hạ thể tràn đầy dịch thể như vũng nước của Cố Nhan.

Hai mắt chạm nhau, ánh mắt Chu Quân Ngôn thâm thúy chăm chú nhìn cô, Cố Nhan nhìn thấy miệng anh ướt đẫm, toàn thân đang rã rời liền đứng lên.

5

Chu Quân Ngôn tựa lưng lên vách động, lặng im nhìn cô.

Giữa hai chân Cố Nhan lúc này cực kì ɖâʍ mỹ, cô chống tay lên đầu gối của Chu Quân Ngôn, hai chân kẹp lấy chân anh từ từ đứng dậy.

Chỉ là thoáng bước về phía trước một bước, bụng của cô liền chạm phải mũi của Chu Quân Ngôn.

Cố Nhan cúi đầu xuống nhìn Chu Quân Ngôn.

Chu Quân Ngôn thấy mép quần cô nhăn nhúm, còn dính một ít bụi đất. Anh ngửa đầu nhìn cô, thấp giọng hỏi: “Làm gì?”

Cố Nhan từ từ kéo váy xuống, cho đến khi toàn bộ nơi tư mật đều hiện ra trước mắt Chu Quân Ngôn.

Huyệt nhỏ bị anh ɭϊếʍ đến mức vừa đỏ vừa sưng, chất lỏng trong suốt dọc theo bắp đùi chảy xuống.

Cô nhìn anh, vô cùng dịu dàng nũng nịu mà than phiền:

“Nhớp nháp quá, không thoải mái…”

Còn Chu Quân Ngôn chỉ tập trung nhìn chằm chằm hoa huyệt trước mắt mình, ánh mắt hơi tối lại: “Cho nên?”

Nơi đó vẫn còn lưu lại sự ấm áp của đôi môi anh khiến cho Cố Nhan càng có thêm dũng khí, cô nhỏ giọng nói:

“Giúp em đi mà.”

Cho đến khi miệng huyệt chạm được đến cằm anh, anh rốt cuộc cũng cầm eo của cô.

Anh không nói gì, chẳng qua là hơi cúi đầu, há miệng ra nhưng không mang theo chút hứng thú gì mà bắt đầu lau sạch ɖâʍ dịch nhầy nhụa giữa hai chân Cố Nhan.

Hai chân Cố Nhan mềm nhũn, vô lực ôm lấy đầu anh, lập tức co rút.

Chu Quân Ngôn im lặng lặp lại động tác bυ” ʍút̼, không lè lưỡi ɭϊếʍ nuốt nhưng âm thanh ở trong hang động này bị vang rất to, chân Cố Nhan không nhịn được run rẩy, cả người đều dựa vào Chu Quân Ngôn.

Cho đến khi môi anh rời khỏi nơi xấu hổ đó, Cố Nhan vẫn chưa hồi phục lại tinh thần. Mười ngón tay của Chu Quân Ngôn dùng sức nắm lấy eo cô, kéo cô ra xa mình một chút.

Cằm của anh còn dính ɖâʍ dịch, ánh mắt trầm lặng nhìn cô, dùng giọng điệu nghiêm túc mà nói:

Bình luận (0)

Để lại bình luận