Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không gian trong bụi cây dường như ngưng đọng lại, chỉ còn tiếng hơi thở dốc nặng nề của Lâm Thành và tiếng nức nở kìm nén của Kiều Ninh Ninh. Mục Giang Nam đứng chết chân tại chỗ, bàn tay cầm hộp bánh siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Hắn muốn lao tới, muốn kéo gã đàn ông kia ra, nhưng ánh mắt cầu xin tột cùng của Kiều Ninh Ninh đã đóng đinh hắn xuống đất.
Cô không muốn hắn thấy cô trong bộ dạng nhơ nhuốc này. Cô đang cố bảo vệ chút tôn nghiêm cuối cùng trước mặt người mình thầm thương trộm nhớ. Suy nghĩ ấy khiến tim Mục Giang Nam nhói lên một cái đau điếng. Hắn lùi lại một bước, nép mình vào bóng tối của một cây cột lớn, nhưng ánh mắt vẫn không thể rời khỏi cảnh tượng dâm mỹ và tàn nhẫn kia.
Lâm Thành lúc này đã hoàn toàn mất đi lý trí. Hắn không hề hay biết có người đang nhìn trộm, hoặc giả hắn có biết cũng chẳng thèm quan tâm. Dục vọng dồn nén bấy lâu nay đối với cô học trò nhỏ này giờ đây bùng nổ như núi lửa phun trào. Hắn thô bạo bóp mạnh hai bầu ngực mềm mại của cô, ngón tay cái day nghiến đầu nhũ hoa hồng hào khiến chúng cương cứng lên.
-Ưm… đau… nhẹ chút…
Kiều Ninh Ninh rên rỉ, tiếng rên vừa đau đớn vừa gợi tình đến lạ lùng. Cô biết Mục Giang Nam đang nhìn, điều đó kích thích dây thần kinh xấu hổ của cô đến cực điểm, khiến cơ thể cô phản ứng mãnh liệt hơn bao giờ hết. Dâm thủy từ nơi tư mật bắt đầu ồ ạt chảy ra, thấm ướt cả quần lót ren mỏng manh.
-Miệng thì nói đau, nhưng bên dưới chắc đã ướt sũng rồi phải không?
Lâm Thành cười khẩy, giọng nói đầy vẻ tà ác. Hắn buông tha đôi gò bồng đảo, trượt người xuống dưới. Bàn tay to lớn thò vào trong lớp váy, không chút lưu tình xé toạc chiếc quần lót vướng víu. Tiếng vải rách “xoẹt” vang lên chói tai trong đêm tĩnh mịch.
-Không… đừng mà…
Kiều Ninh Ninh giãy giụa yếu ớt, hai tay bám chặt vào vai Lâm Thành, móng tay cắm sâu vào da thịt hắn. Nhưng hành động đó chỉ như “đổ thêm dầu vào lửa”. Lâm Thành vác một chân cô lên vai, vùi mặt vào giữa hai đùi cô, tham lam hít hà mùi hương kích dục nồng đậm tỏa ra từ cơ thể cô.
-Thơm quá… Ninh Ninh… em thơm như một liều thuốc phiện…
Hắn thè lưỡi, liếm một đường dài từ đùi non lên đến tận hoa huyệt. Cái lưỡi thô ráp, nóng hổi luồn lách vào từng nếp gấp thịt mềm mại, khuấy đảo bên trong hang động ẩm ướt.
-Aaaa…
Kiều Ninh Ninh ngửa cổ ra sau, không kìm được tiếng hét khoái cảm. Cảm giác tê dại truyền từ xương cụt lên tận đỉnh đầu. Cô cắn chặt môi, cố gắng không phát ra những âm thanh dâm đãng, nhưng cơ thể lại phản bội cô, ưỡn lên đón nhận sự phục vụ của Lâm Thành.
Mục Giang Nam đứng trong bóng tối, nhìn thấy tất cả. Hắn thấy khuôn mặt cô ửng hồng, đôi mắt nhắm nghiền, lông mi ướt đẫm nước mắt rung rung. Hắn thấy đôi chân trắng nõn của cô quắp chặt lấy đầu người đàn ông kia. Cảnh tượng ấy vừa dơ bẩn, vừa kích thích đến điên người. Hắn cảm thấy hạ bộ của mình trướng đau, côn thịt trong quần đã cương cứng đến phát đau. Hắn tự sỉ vả bản thân đê tiện, nhưng mắt vẫn không thể rời đi.
Lâm Thành sau khi thưởng thức chán chê món khai vị, liền đứng thẳng dậy. Hắn bế xốc Kiều Ninh Ninh lên, đặt cô nằm ngửa trên chiếc bàn gỗ dùng để bày cây cảnh gần đó. Chiếc bàn gỗ thô ráp cọ vào lưng trần của cô, lạnh lẽo và cứng nhắc.
-Bây giờ… tôi sẽ cho em biết thế nào là đàn ông thực sự.
Hắn gầm gừ, kéo khóa quần xuống, giải phóng con quái vật đang hừng hực khí thế. Côn thịt tím thẫm, gân guốc nổi lên cuồn cuộn, đầu nấm rỉ ra những giọt dịch hưng phấn. Hắn tách rộng hai chân cô ra, không cần dạo đầu thêm, hung hăng đâm lút cán vào trong hoa huyệt nhỏ bé.
-Á á á… đau quá… rách mất…
Kiều Ninh Ninh hét lên, nước mắt trào ra như mưa. Sự xâm nhập đột ngột và thô bạo khiến cô cảm thấy như bị xẻ làm đôi. Nhưng rất nhanh, cảm giác đau đớn qua đi, thay vào đó là khoái cảm mãnh liệt do thuốc và cơ thể đã được cải tạo mang lại.
-Sướng không? Hả? Có sướng không?
Lâm Thành vừa dập mạnh như máy khâu, vừa cúi xuống cắn mút vào cổ, vào ngực cô, để lại những dấu hôn đỏ chót chi chít. Tiếng da thịt va chạm “bạch bạch bạch” vang lên đều đặn, hòa lẫn với tiếng rên rỉ ướt át của Kiều Ninh Ninh và tiếng thở dốc của Lâm Thành tạo thành một bản giao hưởng dục vọng trần trụi.
-Sướng… ưm… sâu quá… anh ơi… chậm lại…
Kiều Ninh Ninh nức nở, tay bám chặt vào mép bàn gỗ, móng tay cào xước cả mặt bàn. Cô nhìn về phía bóng tối nơi Mục Giang Nam đang đứng, ánh mắt tan rã vì khoái cảm nhưng vẫn cố tỏ ra đau khổ, như muốn nói: “Cứu em… hoặc là… nhìn em bị chà đạp đi…”
Mục Giang Nam siết chặt tay, móng tay đâm vào lòng bàn tay rướm máu. Hắn thấy cô bị người ta chơi đùa như một con búp bê rách nát, bị ép buộc nhận lấy sự hoang dại của gã đàn ông kia, nhưng miệng cô lại thốt ra những lời dâm đãng. Sự mâu thuẫn đó khiến tâm trí hắn vặn vẹo. Hắn muốn lao ra giết chết gã kia, nhưng lại càng muốn… thay thế gã đó, đè cô xuống và làm cô khóc thét dưới thân mình.
Sau hàng trăm cú thúc mạnh mẽ như muốn đóng cọc, Lâm Thành gầm lên một tiếng thỏa mãn, bắn tống tinh dịch nóng hổi vào sâu trong tử cung Kiều Ninh Ninh. Cô co giật từng cơn, xụi lơ trên bàn gỗ, dâm thủy hòa lẫn tinh dịch trắng đục trào ra từ hoa huyệt, chảy dọc xuống đùi non trắng nõn.
Lâm Thành thở dốc, cúi xuống hôn lên đôi môi sưng đỏ của cô, thì thầm:
-Em là của tôi. Nhớ lấy.
Hắn chỉnh lại quần áo cho cô một cách qua loa, rồi bế cô rời đi, biến mất vào màn đêm, để lại Mục Giang Nam đứng chôn chân tại chỗ, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh, trong lòng dấy lên một ngọn lửa tà ác chưa từng có.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận