Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ahh, ư.. ha”
Phòng tắm mờ ảo bóng nước, hình ảnh hai thân thể tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ phản chiếu trong gương.
Phỉ Nhược chống hai tay trên cái kệ trước gương, xấu hổ mà nhìn bản thân mình trong đó. Cơ thể không một mảnh vải, đôi gò bồng to tròn không ngừng lắc lư. Đằng sau, Thiếu Minh dán sát vào lưng cô, tay nắm chặt hông mà tiến vào dồn dập.
Cơ thể hai người vì một trận mây mưa dưới vòi sen mà ướt nhẹp, tuy vậy sức nóng  kí©ɧ ŧìиɧ vẫn không giảm đi chút mào mà ngày càng nóng hơn. Cả căn phòng đều nóng.
Thiếu Minh muốn cô không ngừng, mỗi lần đâm vào đều lút cán, dường như muốn cô ép mình thật chặt.
“Á…”
Phỉ Nhược giật giật cơ thể, căng cứng đón nhận anh. Cao trào qua đi, cô xụi lơ để anh đỡ lấy. Cô không còn chút sức lực nào nữa, mặc anh an bài cho mình.
Thiếu Minh ôm lấy cô một thân mềm nhũn, bế cô lên đi về phía bồn tắm ngập nước, nhẹ nhàng thả cô vào trong.
“Ưm”
Làn nước mát lạnh làm cô khẽ rên một tiếng, bản thân cũng tỉnh táo hơn.
Anh vén vài sợi tóc lòa xòa trên mặt cô, nhìn cô an tĩnh nhắm mắt, bản thân lại đi đến vòi sen gần đó để làn nước dội vào cơ thể.
Thiếu Minh thoải mái tận hưởng dòng nước đang ào ào chảy, không hề hay biết Phỉ Nhược đã mơ màng tỉnh lại, ánh mắt hướng về phía anh mà nhìn.
Tìиɧ ɖu͙©, đúng là một thứ đáng sợ. Đưa người ta lêи đỉиɦ thăng hoa, cũng là thứ bắt đầu cho những sai lầm.
Và cô, đã sai lại càng sai hơn. Phạm sai nhiều lần, mà nhiều lần ấy lại cùng một người đàn ông. Đến khi quyết định rời đi, vẫn không cưỡng lại được  sự ham muốn của nɧu͙© ɖu͙©.
Tiếng nước chảy ngừng lại làm cô thoát khỏi dòng suy tư.
Cô thấy anh đang nhìn cô, một tay đang cầm khăn tắm quấn quanh hông, còn cười rất vui vẻ.
Dường như, anh đang đến gần cô. Bàn tay ấm áp của anh, chạm vào mặt cô, từng chút, từng chút vuốt ve cô.
Có cảm giác, cô đang được nâng niu.
Có cảm giác, cô là một người quan trọng.
Có cảm giác, cô…
“Tỉnh rồi sao?”
“Anh, anh ra ngoài một chút được không?”
Thiếu Minh hơi hụt hững, nhưng nhìn ánh mắt cầu khẩn của cô, anh ão não mà gật đầu.
“Đừng ngâm nước lâu quá, sẽ cảm lạnh”
Cánh cửa đóng lại, Phỉ Nhược cố gắng hít thở.
Rung động?
Cô rung động rồi sao?
Phỉ Nhược ơi là Phỉ Nhược, làm ơn tỉnh táo được không.
Anh ta đã có vợ.
Anh ta là anh của chồng mày.
Và cả hai người họ, đều yêu cô ấy.
Nếu còn cố níu kéo, cố dây dưa. Kết cục nhận lại, chỉ có Hà Phỉ Nhược cô đau khổ. Kết cục nhận lại, chỉ có cô bị bỏ rơi.
Vậy nên, cô không được rung động.
*****
“Minh với Nhược đâu?”
Bà Đường nhìn quanh bàn, thấy thiếu hai người thì không khỏi thắc mắc.
Tố Nhan thoáng nhìn bên cạnh, lại nhìn bà, khó khăn mà cất lời.
“Hôm nay… Có lẽ anh ấy đã đến chỗ chị”
Lời nói vừa dứt, không gian trở nên trầm mặc. Ai cũng hiểu hôm nay là ngày gì, cái ngày mà không ai muốn nhắc đến nhất.
“Phỉ Nhược có lẽ còn có việc ở bệnh viện, tí con sẽ gọi cho cô ấy”
Thiếu Quân cất lời nhằm giải tỏa bầu không khí căng thẳng.
Năm nào anh hai cũng đến đấy, mà mỗi lần như thế đều là Tố Nhan an ủi anh, cũng như an ủi chính mình. Đó cũng là nguyên do hai người xảy ra quan hệ.
Sau khi cưới, mỗi năm đến ngày anh lại cùng Tố Nhan mua một bó cúc trắng đến viếng chị ấy rồi trở về. Không nghĩ đến bây giờ lại một mình, làm cậu cũng quên mất ngày hôm nay.
******
Thiếu Minh ngồi ở mép giường, trầm tư hút thuốc, lâu lâu lại liếc về phía cửa phòng tắm.
Anh đã mặc quần áo chỉnh tề, hút đến điếu thuốc thứ hai mà cô còn chưa có động tĩnh gì làm anh không khỏi lo lắng.
Cô ấy làm gì mà lâu vậy chứ. Sẽ không bị gì rồi chứ?
Hình ảnh rợn người của Tố Tố chợt hiện lên trong đầu anh, tim lộp độp một tiếng, vội đứng dậy. Ngay lúc đó…
Reng reng.
Tiếng chuông điện thoại ở một góc giường gây sự chú ý với anh.
Hình ảnh của Tố Tố chợt biến mất. Anh tò mò đến bên kia giường, tiếng chuông vẫn inh ỏi không ngớt trong túi sách của Phỉ Nhược.
Nghe hay không nghe?
Anh vốn không phải người tự tiện, nhưng có gì đó hối thúc anh, đến khi đưa ra quyết định thì điện thoại cũng đã nằm trên tay.
Nhìn thoáng qua màn hình, một chữ “Chồng” đẹp mắt mà đập thẳng vào mắt anh. Chợt có một cảm giác ghen tị vô cùng.
Thiếu Minh nhìn về phía cửa, lại nhìn vào điện thoại, rất từ tốn mà ấn nút xanh.
“Phỉ Nhược, ở bệnh viện còn việc sao?”
Ở đầu dây bên kia, Thiếu Quân đã rất vui mừng khi cô bắt máy. Dạo đây quan hệ của họ không được tốt, cậu nghĩ một phần là vì hôm du lịch cậu đã từ chối yêu cầu của cô.
Nếu là cậu cũng sẽ giận thôi. Có người vợ nào muốn cùng chồng mình ân ái, muốn cùng chồng mình sinh con khi bị từ chối mà không giận chứ.
“Cô ấy đang ở chỗ anh”
Hết chap 43.

Bình luận (0)

Để lại bình luận